Hồi 60: Kế Hoạch Xâm Lược

Giữa những tiếng trống trận dồn dập vang vọng khắp các doanh trại, hòa cùng tiếng vó ngựa rầm rập của đạo quân đang ngày đêm tập kết, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc báo hiệu tai ương, một cuộc họp quan trọng bậc nhất đã diễn ra trong không khí căng thẳng và đầy tham vọng tại đại bản doanh của Hốt Tất LiệtKim Luân Điện, nơi quyền lực tối thượng của đế quốc Nguyên Mông ngự trị. Đó không chỉ là một cuộc bàn bạc thông thường về chiến sự, mà là sự định đoạt số phận của một quốc gia, một chi tiết quan trọng và tàn khốc trong bức tranh bành trướng khổng lồ, không ngừng nghỉ của đế quốc Nguyên Mông. Mỗi lời nói, mỗi quyết định tại đây đều mang theo sức nặng của sinh mạng hàng triệu người, của vận mệnh một dân tộc.

Hốt Tất Liệt ngồi ở vị trí trung tâm, trên chiếc long ỷ uy nghiêm, gương mặt hắn ta vẫn giữ vẻ ngạo mạn và tự tin thái quá, đôi mắt sắc lạnh ánh lên sự tính toán. Xung quanh là những tướng lĩnh Nguyên lừng danh, những kẻ đã từng chinh phục vô số vùng đất, gieo rắc nỗi kinh hoàng từ Đông sang Tây, mang theo khí chất của những kẻ chinh phạt bách chiến bách thắng, những bộ óc quân sự lạnh lùng và tàn bạo. Đó là Toa Đô, vị tướng tài ba với kinh nghiệm thủy chiến dày dặn, từng chỉ huy những hạm đội lớn trên biển. Là Ô Mã Nhi, tướng lĩnh hung tàn và tàn bạo, nổi tiếng với sự khát máu và chiến thuật áp đảo. Và A Bát Xích, chỉ huy đội kỵ binh tiên phong, với khả năng càn quét và tấn công chớp nhoáng. Tất cả đều cúi mình, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt tập trung, sẵn sàng tiếp thu mọi chỉ thị từ Đại Hãn, vị chúa tể của họ.

Trước mặt họ là những tấm bản đồ lớn, được trải rộng trên chiếc bàn ngự, chi tiết đến từng con sông, từng dãy núi, từng cánh rừng, từng con đường mòn của Đại Việt. Ánh nến lung linh từ những giá nến bằng vàng chạm khắc tinh xảo chiếu rọi lên những đường vẽ phức tạp, những mũi tên chỉ hướng tiến quân rõ ràng, và những ký hiệu về binh lực, điểm tập kết, đường tiếp tế. Đây không chỉ là bản đồ địa lý, mà là một kế hoạch xâm lược Đại Việt, được vạch ra một cách tỉ mỉ, lạnh lùng và tàn độc, không một chi tiết nào bị bỏ qua.

"An Nam đã dám đốt chiếu thư của ta," Hốt Tất Liệt mở lời, giọng hắn ta trầm hùng nhưng chứa đầy sự lạnh lẽo và dứt khoát, không còn một chút dấu vết của sự tức giận ban đầu, thay vào đó là sự bình tĩnh của kẻ đã định đoạt mọi thứ. "Đây là sự sỉ nhục không thể tha thứ, không thể dung thứ. Ta sẽ không chỉ chinh phục chúng, không chỉ bắt chúng phải quỳ gối, mà còn biến vùng đất đó thành một bài học đẫm máu cho bất kỳ kẻ nào dám chống đối thiên triều, dám bất tuân quyền uy của Đại Nguyên!" Lời nói của hắn như một lời nguyền rủa, một bản án tử hình dành cho Đại Việt.

Các tướng lĩnh cúi đầu sâu hơn, ánh mắt ánh lên vẻ tàn bạo và khát máu. Họ biết rằng Đại Hãn không nói suông, và họ là những công cụ để thực hiện ý chí đó. Hốt Tất Liệt ra lệnh cho một viên quan phụ trách bản đồ, một người có vẻ mặt thông minh nhưng lạnh lùng, người này bắt đầu chỉ dẫn từng chi tiết của kế hoạch, giọng nói rành rọt, rõ ràng:

Đầu tiên là con đường tiến quân chủ lực. Quân Nguyên Mông sẽ chia thành nhiều cánh quân, mỗi cánh có nhiệm vụ và mục tiêu riêng. Cánh quân chính, với binh lực hùng hậu nhất, sẽ là mũi nhọn xuyên phá, tiến vào Đại Việt bằng đường bộ từ biên giới phía Bắc, theo con đường truyền thống mà các đội quân xâm lược trước đây đã từng sử dụng – một con đường đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chiến tranh. Họ dự kiến sẽ sử dụng những đội kỵ binh thiện chiến, những mũi giáo nhọn của đế chế Nguyên, để mở đường, nhanh chóng càn quét mọi sự kháng cự, áp sát kinh đô Thăng Long trong thời gian ngắn nhất có thể. Mục tiêu là một cuộc tấn công chớp nhoáng, không cho đối thủ kịp trở tay.

"Quân số của cánh này sẽ là hơn ba mươi vạn tinh binh, bao gồm cả kỵ binh, bộ binh và quân hỗ trợ," viên quan phụ trách bản đồ báo cáo, giọng vang dội khắp điện, "Với ưu thế tuyệt đối về kỵ binh và hỏa khí mạnh mẽ mà chúng ta mới phát triển, chúng ta sẽ nhanh chóng nghiền nát mọi sự kháng cự trên đường đi, đẩy lùi quân An Nam về kinh thành và bao vây chúng!" Sự tự tin trong lời nói của viên quan này thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của Đại Nguyên.

Tiếp theo là con đường thủy bộ phối hợp, một chiến lược được Hốt Tất Liệt đặc biệt nhấn mạnh. Hắn ta hiểu rằng để chinh phục một quốc gia có nhiều sông ngòi, kênh rạch và bờ biển dài như Đại Việt, thủy quân là yếu tố then chốt. Hắn ta ra lệnh cho tướng Toa Đô chỉ huy một hạm đội khổng lồ, bao gồm cả những chiến thuyền lớn có thể chở hàng trăm quân lính và những cỗ máy công thành, cùng với vô số thuyền vận tải chở lương thảo và khí tài. Hạm đội này sẽ tiến vào Đại Việt từ đường biển, theo cửa Đại Bàng (nay là cửa biển Quảng Ninh - Hải Phòng), một cửa ngõ chiến lược quan trọng. Mục tiêu của đội quân này là vừa đánh úp các thành trì ven biển, vừa yểm trợ cho cánh quân bộ, tạo thành thế tấn công đa chiều, và quan trọng nhất là hội quân tại Thăng Long, tạo thành thế gọng kìm siết chặt kinh đô Đại Việt, không cho kẻ địch có đường thoát.

"Hạm đội của tướng Toa Đô sẽ có hơn một ngàn chiến thuyền và hàng vạn thủy binh, tinh nhuệ nhất của đế quốc!" Hốt Tất Liệt ra lệnh, giọng hắn ta kiên quyết, "Ngươi, Toa Đô, phải đảm bảo rằng không một kẻ nào, không một chiến thuyền nào của An Nam có thể ngăn cản bước tiến của thủy quân Nguyên. Phải nghiền nát mọi sự kháng cự trên sông, trên biển! Biển phải là của Nguyên! Sông phải là của Nguyên!" Lời nói đó khẳng định tầm quan trọng của thủy quân trong kế hoạch của Đại Hãn.

Họ cũng vạch ra các con đường tiếp tế lương thảo và quân nhu, các điểm tập kết dự bị chiến lược, và các chiến thuật tấn công cụ thể cho từng loại địa hình của Đại Việt, từ đồng bằng phù sa đến núi rừng hiểm trở, từ các con sông lớn đến những cánh rừng rậm rạp. Dự kiến thời gian cho cuộc chinh phạt Đại Việt cũng được tính toán chi tiết. Hốt Tất Liệt muốn một chiến thắng nhanh chóng, gọn gàng, một cuộc chiến chớp nhoáng để thể hiện uy thế tuyệt đối của Nguyên Mông mà không tốn quá nhiều sức lực hay thời gian. Hắn ta tự tin rằng, với lực lượng khổng lồ đã tập kết, với chiến thuật áp đảo và vũ khí vượt trội, Đại Việt sẽ không thể kháng cự nổi quá vài tháng, thậm chí chỉ vài tuần, trước khi phải quỳ gối đầu hàng vô điều kiện. Hắn ta đã hình dung ra cảnh kinh đô Thăng Long chìm trong khói lửa, và lá cờ Nguyên tung bay trên đỉnh thành.

Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của kẻ thù, một đế quốc đã quen với chiến tranh và chinh phạt, khiến không khí trong Kim Luân Điện không chỉ toát lên vẻ hung hãn, tàn bạo, mà còn có sự lạnh lùng của những kẻ chinh phạt chuyên nghiệp, những cỗ máy chiến tranh không có cảm xúc. Từng chi tiết trong kế hoạch đều được tính toán kỹ lưỡng, từ việc nghiền nát quân chủ lực của Đại Việt trong những trận đánh lớn, chiếm đóng kinh đô nhanh chóng, đến việc truy quét tàn quân và thiết lập bộ máy cai trị mới, biến Đại Việt thành một quận huyện của Đại Nguyên. Mục tiêu cuối cùng là thôn tính hoàn toàn, không chỉ là đánh bại.

Hốt Tất Liệt nhìn lướt qua bản đồ một lần cuối, đôi mắt hắn ta ánh lên một vẻ mãn nguyện và đắc thắng. Hắn ta đã hình dung ra cảnh mình uống rượu trong điện Thiên An, chứng kiến lá cờ Đại Nguyên tung bay kiêu hãnh trên nóc Hoàng thành Thăng Long, và các tướng lĩnh của hắn đang ăn mừng chiến thắng. Kế hoạch đã hoàn hảo, không có một sơ hở nào. Hắn tin rằng không một quốc gia nào, đặc biệt là một tiểu quốc như Đại Việt mà hắn luôn coi thường, có thể đứng vững trước sức mạnh hủy diệt của đế chế Nguyên Mông, một đế chế đã làm rung chuyển cả thế giới. Cuộc xâm lược, với những toan tính tàn độc, chiến lược vĩ mô và tham vọng bành trướng không giới hạn, đã chính thức được định đoạt, và những đạo quân khổng lồ đã sẵn sàng lên đường, mang theo cơn thịnh nộ của Đại Hãn.