Hồi 62: Báo Động Biên Giới

Sau những nỗ lực thám thính xảo quyệt của sứ giả Nguyên, những kẻ giả dạng thương nhân hay học giả, cố gắng len lỏi vào từng ngõ ngách của Đại Việt để thu thập tin tức, đánh giá tình hình và gieo rắc sự hoang mang, bầu không khí bình yên giả tạo ở quốc gia phương Nam dần tan biến. Giờ đây, một lớp màn u ám của sự lo lắng và bất an đã bao trùm lên từng ngôi làng, từng con đường, len lỏi vào từng ngóc ngách của xã hội. Những dấu hiệu trực tiếp và không thể chối cãi về mối họa từ phương Bắc đã xuất hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là những lời đồn thổi mơ hồ hay những suy đoán xa xôi. Từ các đồn biên phòng phía Bắc, những pháo đài cô độc nằm cheo leo trên các sườn núi, ẩn mình trong những cánh rừng già, những báo cáo khẩn cấp liên tục được gửi về kinh đô Thăng Long, như những tiếng chuông cảnh báo dồn dập, hồi trống giục giã, cho thấy sự gia tăng rõ rệt và đáng báo động trong hoạt động của quân Nguyên Mông ở khu vực biên giới.

Trên những dải đất hiểm trở của biên cương, nơi núi non trùng điệp dựng đứng như những bức tường thành tự nhiên và rừng rậm hoang vu trải dài bất tận, các tướng sĩ biên phòng Đại Việt ngày đêm bám trụ, ánh mắt không rời khỏi phía Bắc, hướng về phía lãnh thổ kẻ thù. Họ là những người đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi trong từng hơi thở của gió, từng âm thanh vọng lại từ xa, những người trực tiếp chứng kiến mầm mống của tai họa đang lớn dần từng giờ. Ban đầu, đó chỉ là những nhóm quân nhỏ tuần tra của Nguyên Mông, cưỡi ngựa lướt qua những cánh đồng hoang vắng, bụi tung mù mịt dưới nắng chiều, hay những đoàn xe vận tải lương thảo lẻ tẻ, ì ạch di chuyển trên những con đường xa xôi. Những hoạt động này còn mang tính chất thăm dò, trinh sát, gây nhiễu loạn. Nhưng dần dần, tần suất và quy mô của những hoạt động này tăng lên một cách đáng báo động, vượt xa mọi giới hạn bình thường của một vùng biên giới yên bình.

"Tâu tướng quân, số lượng kỵ binh Nguyên Mông xuất hiện gần biên giới đã tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba so với tuần trước!" một viên chỉ huy trẻ báo cáo với giọng gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng và căng thẳng. Anh ta vừa từ tuyến tiền tiêu trở về, mang theo những thông tin nóng hổi, gần như không kịp thở. "Chúng di chuyển có tổ chức hơn, không còn là những toán lẻ tẻ nữa! Các đạo quân của chúng đã bắt đầu hình thành những đội hình lớn, có vẻ là những đội tiền trạm chuẩn bị cho cuộc hành quân chính."

"Không chỉ kỵ binh, chúng còn bắt đầu xây dựng các doanh trại tạm thời, quy mô lớn hơn ở phía bên kia biên giới, cách chúng ta không xa, chỉ vài dặm đường!" một báo cáo khác từ đồn Lạng Sơn khẩn cấp gửi về, thư tín được chuyển bằng ngựa trạm tốc hành, không quản ngày đêm. "Khói bếp bốc lên dày đặc từ nhiều khu vực, cuồn cuộn lên nền trời xám xịt, cho thấy một lượng quân rất lớn đang tập trung, có lẽ lên đến hàng vạn, thậm chí hàng chục vạn người. Lều bạt của quân Nguyên trải dài như những đốm nấm khổng lồ trên sườn đồi đối diện, trông như một thành phố di động đang hình thành."

Những báo cáo liên tục đổ về như thác lũ, không ngừng nghỉ, đã khiến sự lo lắngcảnh giác của các tướng sĩ biên phòng lên đến đỉnh điểm. Họ là những người từng trải, đã quen với chiến trường, nên họ hiểu rõ ý nghĩa của những động thái này. Đó không còn là những cuộc tuần tra hay di chuyển thông thường, không còn là những hoạt động giữ gìn biên giới thông lệ. Đó là dấu hiệu không thể nhầm lẫn của một cuộc tập kết quy mô lớn, một sự chuẩn bị rõ ràng, có hệ thống và đầy đủ cho một cuộc xâm lược toàn diện, một cuộc chiến tranh hủy diệt. Cả vùng biên cương như một lò thuốc súng khổng lồ, chỉ chờ một mồi lửa là bùng nổ dữ dội, cuốn theo mọi thứ.

Từ những chòi canh cao vút, được dựng trên những đỉnh núi hiểm trở, lẩn khuất trong màn sương sớm và mây giăng, các binh sĩ biên phòng dùng ống nhòm quan sát, chăm chú không rời, đôi mắt không chớp. Họ nhìn thấy những hàng dài quân lính mặc giáp trụ sáng loáng dưới ánh mặt trời, phản chiếu kim loại sắc lạnh, những đàn ngựa chiến đông đúc di chuyển nhịp nhàng, có tổ chức, như một dòng sông thép đang chảy về phía nam. Tiếng trống trận dồn dập, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng tù và trầm đục, hùng tráng của quân Nguyên Mông vọng đến từ phía bên kia biên giới, phá tan sự yên tĩnh chết chóc của núi rừng, gieo rắc nỗi sợ hãi vào không gian, như tiếng gọi của quỷ dữ đang đến gần. Đôi khi, họ còn nhìn thấy những cỗ máy công thành khổng lồ, những loại vũ khí hủy diệt chưa từng thấy ở Đại Việt, được tháo rời và vận chuyển trên những chiếc xe kéo nặng nề, từ từ tiến gần đến biên giới Đại Việt, giống như những con quái vật chậm chạp đang bò tới, mang theo sự tàn phá. Những hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí mỗi người lính, nhắc nhở họ về mối đe dọa đang cận kề, một nỗi ám ảnh về một cuộc chiến không cân sức.

Mỗi báo cáo được gửi về kinh đô đều được đóng dấu "khẩn" và "tối mật" bằng mực đỏ chói, được niêm phong cẩn thận và chuyển đi bằng những con ngựa nhanh nhất, không ngừng nghỉ ngày đêm, vượt qua mọi chặng đường hiểm trở. Các tướng lĩnh biên phòng không dám lơ là dù chỉ một khoảnh khắc, họ biết rằng số phận của đất nước đang nằm trong tay mình. Họ tăng cường quân số gác đêm, bố trí thêm các chốt tiền tiêu bí mật, và liên tục cử các đội trinh sát nhỏ lẻ, tinh nhuệ tiến sâu vào lãnh thổ địch để nắm bắt tình hình chính xác nhất, dù biết rằng mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nguy hiểm chết người, có thể không bao giờ trở về.

Trên gương mặt các tướng sĩ, vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ hiện rõ, quầng mắt thâm quầng, da sạm nắng gió, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá, sự cảnh giác cao độ. Họ biết rằng mình đang đứng ở tuyến đầu, là những người đầu tiên phải đối mặt với họa lớn của dân tộc. Sự bất an ngày càng tăng trong lòng họ, không phải là sự hoảng sợ dẫn đến bỏ cuộc hay tan rã, mà là sự lo lắng của những người chiến binh thực thụ, thúc đẩy họ phải cảnh giác hơn, chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, từng giờ từng phút. Họ kiểm tra lại vũ khí, gia cố lại các công sự phòng thủ, chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến không khoan nhượng, sẵn sàng đổ máu để bảo vệ từng tấc đất. Các binh sĩ thay phiên nhau trực, không ai dám ngủ say, mỗi tiếng động nhỏ trong đêm đều khiến họ giật mình.

Các đồn biên phòng, vốn là những nơi xa xôi, hẻo lánh, chỉ có tiếng gió hú qua khe núi và tiếng chim kêu vượn hót, giờ đây trở thành những điểm nóng, những tiền đồn quan trọng nhất của Đại Việt. Mỗi tiếng động lạ trong rừng sâu, mỗi ánh lửa leo lét từ phía bên kia biên giới vào ban đêm đều khiến trái tim các binh sĩ đập nhanh hơn, họ vội vàng nắm chặt vũ khí, căng thẳng chờ đợi, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Họ biết rằng, chỉ trong nay mai thôi, tiếng vó ngựa rầm rập của quân Nguyên Mông sẽ thực sự vang dội trên đất Đại Việt, không còn là tiếng vọng từ xa mà là âm thanh của sự hủy diệt đang tới gần, và cuộc chiến sống còn của dân tộc sẽ chính thức bắt đầu, không có đường lùi, không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Biên giới đang im lặng một cách đáng sợ, như một sợi dây đàn đã căng hết cỡ, chỉ chờ một ngón tay chạm vào là sẽ đứt, và cả đất nước sẽ bước vào một cuộc chiến tranh lớn chưa từng có.