HỒI 75: ANH EM ĐỒNG LÒNG

Trong bối cảnh toàn cõi Đại Việt đang sục sôi chuẩn bị cho cuộc kháng chiến vệ quốc, khi những kế sách táo bạo của Trần Quốc Tuấn – từ "Đồ trận Thăng Long" đến "Thanh dã, Dụ địch vào lòng tử địa" – đang được triển khai một cách thần tốc và tỉ mỉ, một yếu tố then chốt khác làm nên sức mạnh vĩ đại của nhà Trần đã được củng cố hơn bao giờ hết. Đó là tình huynh đệ keo sơn giữa các thành viên hoàng tộc, đặc biệt là giữa Trần Quốc Tuấn, vị Quốc công Tiết chế đầy tài năng, và người em ruột của vua Trần Thánh Tông, Chiêu Minh Đại vương Trần Quang Khải. Mối lo nội bộ âm ỉ từ lâu, những hiềm khích sâu sắc giữa hai dòng họ Trần LiễuTrần Cảnh (vua Trần Thái Tông), đã được đẩy lùi hoàn toàn, nhường chỗ cho sự gắn kết không gì phá vỡ, minh chứng cho tầm nhìn, tấm lòng cao cả và sự vĩ đại của Quốc Tuấn.

Trần Quang Khải, một trong những vương hầu tài năng và có uy tín bậc nhất trong triều đình, không chỉ nổi tiếng về tài văn chương, thi phú mà còn là một vị tướng dũng mãnh, tinh thông binh pháp. Ông luôn là người ủng hộ mạnh mẽ các chính sách của triều đình, và giờ đây, hơn bao giờ hết, ông đã đặt trọn lòng tin vào người anh họ – vị Quốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn. Mối quan hệ giữa hai người không chỉ là tình anh em họ hàng thông thường, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, sự đồng điệu trong tư tưởng và chí hướng giữa những bậc kỳ tài cùng chung một chí lớn, cùng chung một lý tưởng bảo vệ non sông, giành lại độc lập cho dân tộc.

Ngay từ những buổi đầu Quốc Tuấn trình bày "Đồ trận Thăng Long" và kế sách "Thanh dã, Dụ địch vào lòng tử địa" đầy táo bạo, Trần Quang Khải đã là người đầu tiên thể hiện sự ủng hộ không chút do dự. Trong khi nhiều vị tướng lĩnh khác còn tỏ ra hoài nghi, dè dặt trước sự táo bạo của kế sách bỏ ngỏ kinh đô, một điều chưa từng có trong lịch sử, thì Trần Quang Khải đã đứng lên, dùng những lập luận sắc bén, đầy thuyết phục của mình để bảo vệ ý tưởng của anh họ. Ông không chỉ nhìn thấy những rủi ro tiềm ẩn mà còn nhìn thấy được tầm nhìn xa trông rộng, sự mưu lược thâm sâu, tinh tế ẩn chứa trong từng lời nói, từng đường vẽ trên bản đồ của Quốc Tuấn.

"Kế sách của Quốc công Tiết chế không phải là sự hèn nhát, không phải là sự bỏ chạy mà là trí tuệ vĩ đại, là nước cờ cao tay để xoay chuyển cục diện!" Trần Quang Khải từng nói trong một buổi bàn bạc riêng với các tướng lĩnh khác, giọng điệu kiên quyết, đầy nhiệt huyết, xua tan mọi nghi ngại. "Chúng ta không thể đánh bằng sức mạnh đơn thuần, bằng số đông như giặc. Chúng ta phải đánh bằng mưu trí, bằng sự kiên nhẫn, bằng việc tận dụng sở đoản của địch. Thần tin tưởng hoàn toàn vào tài năng của anh Tuấn. Không ai hiểu rõ quân Nguyên hơn anh ấy, và không ai có thể vạch ra một kế sách toàn diện, thâm sâu và mang tính sống còn như vậy."

Sự tin tưởng của Trần Quang Khải vào Trần Quốc Tuấn không phải là mù quáng hay cảm tính. Nó được xây dựng trên sự thấu hiểu về tài năng quân sự phi thường của Quốc Tuấn, về sự nghiên cứu binh pháp không ngừng nghỉ của chàng, về khả năng nhìn nhận và tận dụng địa thế. Quan trọng hơn cả, sự tin tưởng đó còn đến từ tấm lòng trung quân ái quốc vô bờ bến của Trần Quốc Tuấn, vượt lên trên mọi hiềm khích cá nhân. Khải biết rằng, dù quá khứ có những mâu thuẫn sâu sắc giữa hai dòng họ Trần Liễu (của Quốc Tuấn) và Trần Cảnh (vua Trần Thái Tông, ông nội của Trần Thánh Tông và là cha của Trần Quang Khải), nhưng Quốc Tuấn đã vượt lên trên tất cả những hận thù cá nhân để toàn tâm toàn ý vì xã tắc, vì sự tồn vong của Đại Việt. Điều đó khiến Khải càng thêm nể phục và tin tưởng tuyệt đối vào người anh họ.

Khi những nhiệm vụ quan trọng được phân công, Trần Quang Khải sẵn sàng chấp nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, những vị trí tiên phong, gian khổ nhất mà không một lời oán thán hay tính toán thiệt hơn. Ông hiểu rằng, trong thời khắc sinh tử của dân tộc này, không có chỗ cho sự do dự, sự ích kỷ hay tính toán cá nhân. Chỉ có sự dấn thân, sự hy sinh mới có thể mang lại chiến thắng vinh quang.

Có lần, trong một cuộc họp bàn về việc bố trí quân đội ở các tuyến phòng thủ trọng yếu, nơi dự kiến sẽ hứng chịu đợt tấn công đầu tiên của quân Nguyên Mông, một số tướng lĩnh còn ngần ngại nhận trách nhiệm ở những nơi hiểm yếu, gian khổ. Thấy vậy, Trần Quang Khải đã chủ động đứng lên, dõng dạc tâu với vua và Quốc Tuấn, giọng nói đanh thép, đầy khí phách:

"Tâu bệ hạ, thưa Quốc công Tiết chế! Nếu có nơi nào gian khó nhất, nguy hiểm nhất, xin hãy giao cho thần. Thần nguyện cùng binh sĩ của mình bảo vệ từng tấc đất, cầm chân quân giặc, dù phải đổ máu đến hơi thở cuối cùng. Thần tin rằng, dưới sự chỉ đạo sáng suốt của anh Tuấn, không có khó khăn nào chúng ta không thể vượt qua, không có kẻ thù nào chúng ta không thể đánh bại!"

Lời nói của Trần Quang Khải không chỉ thể hiện sự dũng cảm phi thường và tinh thần xả thân vì nước mà còn là một minh chứng sống động cho tình huynh đệ keo sơn giữa các thành viên hoàng tộc. Ông, một vị Đại vương quyền cao chức trọng, lại sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, làm gương cho toàn quân, toàn dân. Hành động của ông đã dập tắt mọi nghi ngờ về sự chia rẽ trong nội bộ triều đình, truyền thêm động lực và niềm tin sắt đá cho các tướng sĩ khác, khẳng định sự đoàn kết không thể lay chuyển của nhà Trần.

Trần Quốc Tuấn nhìn Trần Quang Khải, trong ánh mắt chàng ánh lên sự xúc động và biết ơn sâu sắc. Chàng biết rằng, có được một người em, một người đồng đội, một tri kỷ như Quang Khải, là một tài sản vô giá trong cuộc chiến cam go sắp tới. Sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối của Quang Khải không chỉ là động lực to lớn cho Quốc Tuấn mà còn là nền tảng vững chắc cho sự đoàn kết của toàn bộ hoàng tộc và triều đình, giúp họ vững tin hơn vào đại kế.

Tình huynh đệ keo sơn giữa Quốc TuấnQuang Khải đã trở thành biểu tượng của sự đoàn kết trong hoàng tộc nhà Trần. Mối hận thù cá nhân giữa hai dòng dõi, tưởng chừng như không thể hóa giải, nay đã hoàn toàn bị lấn át bởi tình cảm anh em và lý tưởng chung cao cả hơn tất cả. Họ, cùng với các vương hầu khác như Trần Nhật Duật, Trần Quốc Nghiễn, đã tạo thành một khối thống nhất, vững chắc như thành đồng, vách sắt, không thể phá vỡ.

Sự đoàn kết này không chỉ dừng lại ở hoàng tộc. Nó lan tỏa ra toàn bộ triều đình, xuống đến các tướng sĩ, rồi đến từng người lính, từng người dân. Khi người dân thấy vua tôi đồng lòng, anh em trong hoàng tộc gác bỏ mọi hiềm khích cá nhân để cùng nhau chống giặc, niềm tin của họ vào chiến thắng càng được củng cố. Họ hiểu rằng, Đại Việt có những người lãnh đạo tài ba, kiên cường, và hơn hết là biết hy sinh vì dân, vì nước, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết.

Trong những ngày tháng chuẩn bị cuối cùng, hình ảnh Trần Quốc TuấnTrần Quang Khải thường xuyên xuất hiện cùng nhau, khi thì bàn bạc kế sách trên bản đồ, khi thì đi thị sát các công trường, các quân trường, cùng nhau kiểm tra việc chuẩn bị. Họ cùng nhau động viên binh sĩ, cùng nhau lắng nghe ý kiến của dân chúng, cùng nhau gánh vác mọi khó khăn. Mỗi lời nói, mỗi hành động của họ đều toát lên một tinh thần quyết chiến, quyết thắng, làm gương cho tất cả.

Sự đoàn kết này là điều mà quân Nguyên Mông không thể ngờ tới, và cũng không thể hiểu được. Chúng nghĩ rằng Đại Việt sẽ chia rẽ vì những mâu thuẫn nội bộ, rằng sự hiềm khích trong hoàng tộc sẽ làm suy yếu sức mạnh kháng cự. Nhưng chúng đã lầm. Chính trong giờ phút hiểm nguy nhất, tình cảm ruột thịt, lòng yêu nước đã vượt lên trên tất cả, gắn kết Đại Việt thành một khối thống nhất không gì phá vỡ. Đó chính là sức mạnh vô địch, là bí quyết làm nên những chiến công hiển hách của nhà Trần, và là ngọn nguồn của niềm hy vọng trong những ngày đen tối nhất, định đoạt số phận của cả một dân tộc.