HỒI 83: PHÁ HOẠI CẦU CỐNG

Trong khi đại quân Nguyên Mông đang hừng hực khí thế, ồn ào như thủy triều dâng, tiến vào Đại Việt từ phương Bắc, ảo tưởng về một cuộc chinh phạt dễ dàng, một chiến thắng chóng vánh vẫn ngự trị sâu sắc trong tâm trí kiêu căng của chúng. Chúng tin rằng chỉ cần dẫm nát sức kháng cự ban đầu, Đại Việt sẽ nhanh chóng quỳ phục dưới vó ngựa Mông Cổ như bao đế quốc khác. Nhưng, ngay từ những bước chân đầu tiên trên đất Việt, chúng đã phải đối mặt với một chiến trường hoàn toàn khác biệt, một không gian chiến tranh mà chúng chưa từng trải nghiệm, nơi mỗi tấc đất, mỗi dòng sông, mỗi con đường đều có thể là một cái bẫy chết người, được chuẩn bị tinh vi bởi ý chí quật cường của cả một dân tộc. Đây chính là thành quả đầu tiên của kế sách giam chânQuốc công Tiết chế Trần Quốc Tuấn đã vạch ra một cách tài tình, được thực hiện bởi những đội quân nhỏ nhưng đầy tinh nhuệ và quả cảm – những đội cảm tử.

Theo lệnh của Quốc công Tiết chế, các đội quân nhỏ, tinh nhuệ này được tuyển chọn kỹ lưỡng từ những binh sĩ và dân quân có khả năng di chuyển linh hoạt, am hiểu địa hình hiểm trở của quê hương mình, và đặc biệt là sở hữu sự dũng cảm phi thường, một tinh thần thép sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro để hoàn thành nhiệm vụ. Họ được huấn luyện kỹ càng về kỹ năng phá hoại, ngụy trang hoàn hảo, và rút lui bí mật mà không để lại dấu vết. Mục tiêu của họ rất rõ ràng, dứt khoát: phá hoại cầu cống, đường sá, gây khó khăn tối đa cho việc hành quân và tiếp tế của quân Nguyên Mông, biến mỗi bước chân của chúng thành một gánh nặng, một sự hao tổn không ngừng nghỉ.

Thực hiện Kế hoạch Phá Hoại:

Những đội cảm tử này thường hoạt động vào ban đêm, khi màn đêm buông xuống che phủ mọi thứ, hoặc vào những thời điểm mà quân Nguyên Mông ít cảnh giác nhất, như khi trời mưa lớn như trút nước, sương mù dày đặc bao phủ, hoặc khi chúng đang nghỉ ngơi sau một chặng đường dài. Họ di chuyển lặng lẽ như những bóng ma, luồn lách qua những con đường mòn hiểm trở mà chỉ người bản địa mới biết, tránh xa các tiền đồn và toán tuần tra của địch một cách tài tình.

  • Phá hoại cầu cống trên đường bộ: Các con đường chính và phụ mà quân Nguyên Mông có thể sử dụng để di chuyển bộ binh, kỵ binh, và đặc biệt là xe chở lương thảo, khí tài nặng nề, đều có những cây cầu bắc qua sông suối, khe núi. Đây chính là mục tiêu hàng đầu của các đội cảm tử, những điểm yếu chí mạng trong tuyến hành quân của địch.

    • Phá hủy triệt để: Những cây cầu gỗ, cầu tre kiên cố sẽ bị đốt cháy thành tro, phá sập hoàn toàn không còn hình dạng ban đầu. Các đội cảm tử sử dụng rìu, búa, cưa để chặt đứt các trụ cầu, hoặc dùng chất dễ cháy đã chuẩn bị sẵn để thiêu rụi toàn bộ cấu trúc trong đêm.

    • Gây hư hại nặng nề: Đối với những cây cầu đá, cầu gạch kiên cố khó phá hủy hoàn toàn, họ sẽ đục phá những phần trụ chính, làm sụt lún mặt cầu, hoặc làm sập một phần cầu, khiến chúng không thể sử dụng được cho việc vận chuyển nặng, buộc địch phải mất nhiều thời gian và công sức để sửa chữa hoặc xây cầu tạm.

    • Tạo bẫy ngầm: Dưới những cây cầu bị phá, họ có thể cắm thêm chông tre, cọc gỗ nhọn hoắt dưới lòng suối, hoặc tạo ra những hố sâu, bãi lầy được ngụy trang cẩn thận bằng lá cây, cỏ khô, khiến quân Nguyên khi cố gắng vượt qua sẽ bị mắc kẹt, thương vong nặng nề.

  • Làm hư hại, tắc nghẽn đường sá: Không chỉ cầu cống, ngay cả những con đường đất cũng trở thành mục tiêu của các đội cảm tử, biến chúng thành những chướng ngại vật khổng lồ.

    • Đào hào, rãnh: Các đội cảm tử sẽ đào những rãnh sâu, những hố lớn giữa đường, hoặc đào đất làm sụt lở những đoạn đường hẹp bên sườn núi, khiến chúng không thể đi qua. Những hố này sau đó có thể được ngụy trang bằng lá cây, cỏ khô để đánh lừa địch.

    • Chặt cây đổ chắn đường: Ở những khu rừng rậm ven đường, họ sẽ chặt những cây lớn, cho đổ chắn ngang đường, tạo ra những chướng ngại vật khổng lồ mà quân Nguyên sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để dọn dẹp, bào mòn sức lực của chúng.

    • Rải chông, mìn tự chế: Những bãi chông tre sắc nhọn, hoặc những vật cản nhỏ bằng sắt, đá, được rải rác trên đường một cách bí mật để làm hư hại vó ngựa, bánh xe, hoặc gây thương tích cho binh lính địch, gây ra sự hoảng loạn và chậm trễ.

  • Tạo ra những cạm bẫy bất ngờ trên sông: Mặc dù trọng tâm là đường bộ để làm chậm bước tiến của bộ binh và kỵ binh, nhưng các đội cảm tử cũng không bỏ qua các con sông nhỏ và kênh rạch phụ, nơi địch có thể dùng để di chuyển lẻ tẻ hoặc thám thính.

    • Cắm cọc ngầm: Những cọc gỗ nhọn, chông tre được cắm ngầm dưới nước ở những khúc sông hẹp, những luồng lạch bí mật mà địch có thể dùng để vận chuyển quân lẻ hoặc thám thính, khiến thuyền của chúng bị đâm thủng hoặc mắc kẹt.

    • Thả vật cản: Cành cây, thân cây lớn, hoặc các vật thể trôi nổi khác được thả xuống sông để gây tắc nghẽn, làm chậm thuyền bè địch, buộc chúng phải tốn công sức dọn dẹp.

Sự Dũng Cảm và Mưu Trí của Các Đội Cảm Tử:

Mỗi nhiệm vụ của các đội cảm tử là một canh bạc với tử thần. Sự dũng cảm của họ thể hiện không chỉ ở việc họ chấp nhận đối mặt với hiểm nguy cận kề cái chết mà còn ở ý chí kiên cường, không nao núng trước khó khăn, không lùi bước trước bất cứ thử thách nào. Họ biết rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một tiếng động lạ, một dấu vết vô tình để lại, họ có thể bị quân địch phát hiện và bị tàn sát một cách dã man.

  • Vượt qua hiểm nguy: Nhiều lần, các đội cảm tử phải len lỏi ngay sát doanh trại địch, hoặc đi qua những khu vực có lính tuần tra dày đặc, những chốt gác kiên cố để tiếp cận mục tiêu. Họ phải nín thở, di chuyển thật nhẹ nhàng, thậm chí bò lê dưới đất hàng giờ đồng hồ, ẩn mình trong bóng tối và màn sương.

  • Chiến đấu không cân sức: Khi bị phát hiện, họ không ngại giao tranh, dùng mưu trí để đánh lạc hướng địch, gây ra sự hỗn loạn rồi nhanh chóng rút lui vào bóng đêm, vào những nơi hiểm trở mà địch không dám truy đuổi. Họ không cố gắng chiến đấu đến cùng để tiêu hao lực lượng vô ích, mà tập trung vào mục tiêu phá hoại và bảo toàn lực lượng để tiếp tục nhiệm vụ khác.

  • Ứng biến linh hoạt: Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, họ thường xuyên phải đối mặt với những tình huống bất ngờ, những kế hoạch không thể đoán trước của địch, buộc họ phải ứng biến linh hoạt. Chẳng hạn, khi một cây cầu bị canh gác chặt hơn dự kiến, họ sẽ tìm cách khác để làm hư hại đường đi xung quanh, hoặc chuyển sang mục tiêu khác gần đó mà vẫn đảm bảo hiệu quả phá hoại.

Những câu chuyện về sự dũng cảmmưu trí phi thường của các đội cảm tử dần lan truyền trong dân gian, trở thành huyền thoại, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho toàn quân, toàn dân. Có đội cảm tử đã đột nhập vào một vùng kiểm soát của địch, giả làm quân lương để lừa lính gác, sau đó đột ngột tấn công, phá hủy cầu rồi biến mất vào bóng đêm như chưa từng xuất hiện. Lại có đội, khi bị địch truy đuổi gắt gao, đã mưu trí lừa chúng vào một bãi lầy được ngụy trang tinh vi, khiến nhiều kỵ binh địch sa lầy và bị quân ta phục kích tiêu diệt, gây ra tổn thất lớn cho địch mà không tốn quá nhiều sức.

Mỗi cây cầu bị phá hủy, mỗi đoạn đường bị hư hại là một đòn giáng mạnh vào quân Nguyên Mông, làm tan vỡ ảo tưởng về một cuộc hành quân thần tốc. Chúng sẽ phải mất thêm thời gian, công sức để sửa chữa hoặc tìm đường vòng, làm chậm trễ đáng kể bước tiến của cả đoàn quân. Xe lương của chúng sẽ bị chậm trễ, lương thực sẽ bị thiếu hụt nghiêm trọng, tinh thần binh lính sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng bởi sự mệt mỏi và nỗi lo đói khát. Điều này làm tăng thêm sự bực bội, mệt mỏi và hoang mang trong hàng ngũ quân thù, biến sự kiêu ngạo ban đầu thành sự thất vọng.

Trần Quốc Tuấn thường xuyên nhận được báo cáo về các hoạt động phá hoại này từ các đội cảm tử, và mỗi báo cáo đều khiến chàng hài lòng và tin tưởng hơn vào chiến lược của mình. Chàng biết rằng, chính những hành động nhỏ bé, đơn lẻ, tưởng chừng như không đáng kể này, khi được kết hợp lại, sẽ tạo thành một sức mạnh tổng hợp khổng lồ, làm suy yếu kẻ thù từ bên trong, gặm nhấm sức mạnh và ý chí của chúng từng chút một.

Cảm xúc của triều đình và dân chúng:

  • Sự dũng cảm của các đội cảm tử đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn quân, toàn dân. Họ là những người tiên phong, những người chấp nhận hy sinh thầm lặng, làm việc trong bóng tối để mở đường cho chiến thắng vinh quang.

  • Sự mưu trí trong từng kế hoạch, từng hành động phá hoại đã khiến quân Nguyên Mông không thể ngờ tới. Chúng không thể hiểu được tại sao quân Đại Việt lại có thể biến những con đường tưởng chừng an toàn thành những cạm bẫy chết người, không có lối thoát.

  • Sự căng thẳng của những người ở lại hậu phương vẫn còn đó, khi họ chờ đợi tin tức từ tiền tuyến, nhưng đã được pha lẫn với niềm tự hào và hy vọng lớn lao. Họ biết rằng, mỗi cầu cống bị phá, mỗi con đường bị tắc nghẽn là một bước tiến gần hơn đến chiến thắng, đến ngày non sông được thanh bình.

Hồi 82 kết thúc với hình ảnh những đoàn quân Nguyên Mông hùng hậu nhưng đang dần chậm lại, ngắc ngoải giữa những con đường lầy lội, những cây cầu bị phá nát không thương tiếc. Tiếng mắng chửi, tiếng la ó của chúng vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng than vãn về sự mệt mỏi, bệnh tật và thiếu thốn lương thực. Chúng không biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nơi Đại Việt đã sẵn sàng biến toàn bộ giang sơn thành một lòng tử địa khổng lồ, chôn vùi vĩnh viễn tham vọng của kẻ thù.