Sau những ngày tháng miệt mài chuẩn bị, không ngừng nghỉ, từ bình minh cho đến đêm khuya, khi binh pháp đã hoàn chỉnh đến từng chi tiết nhỏ, quân đội đã tôi luyện tinh nhuệ đến mức có thể đương đầu với bất kỳ thế lực nào, và lòng dân đã vững vàng như đồng, sẵn sàng sống chết cùng đất nước, Trần Quốc Tuấn – vị Quốc công Tiết chế thiên tài của Đại Việt – biết rằng thời khắc quyết định, thời khắc lịch sử đã cận kề. Quân Nguyên Mông đang ầm ầm tiến vào, tiếng vó ngựa và binh khí của chúng đã vang vọng đến tận biên thùy, và giờ là lúc những lời dặn dò cuối cùng, những lời từ trái tim của một người con yêu nước vĩ đại, một vị chủ tướng tài ba, sẽ được trao gửi cho những người cộng sự thân tín nhất, những người đã cùng chàng xây dựng nên đại nghiệp. Chàng triệu tập Tứ Trụ – Yết Kiêu, Dã Tượng, Nguyễn Khoái, và Phạm Ngũ Lão – vào mật thất một lần nữa. Không khí trong phòng trang nghiêm và tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có ánh đèn dầu hiu hắt soi rõ gương mặt từng người, in bóng lên bức tường, như khắc họa rõ nét những đường nét của sự kiên định, lo toan và tâm huyết.
Trần Quốc Tuấn nhìn Tứ Trụ, ánh mắt chàng tràn đầy tâm huyết, một ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước và ý chí chiến đấu. Chàng đã đặt trọn vẹn niềm tin, cả sinh mạng và tương lai của đất nước vào những con người này, những người đã cùng chàng trải qua bao gian khổ, bao đêm dài trăn trở, cùng chàng vạch ra đại kế chống giặc. "Hỡi các tướng sĩ, huynh đệ của ta!" Giọng chàng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong căn phòng nhỏ, như tiếng chuông ngân vang từ ngàn xưa, "Thời khắc lịch sử đã điểm. Quân Nguyên Mông, kẻ thù truyền kiếp của giang sơn, của tổ tiên chúng ta, đã đặt chân lên bờ cõi thân yêu này." Chàng dừng lại, đưa mắt nhìn từng người một cách chậm rãi, như muốn khắc sâu hình ảnh của họ vào tâm trí, và cũng để họ cảm nhận được sự kết nối thiêng liêng này. "Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Từ việc sơ tán dân chúng khỏi vùng chiến sự để bảo toàn sinh mạng và tài sản, phá hoại cầu cống, đào xới đường sá để làm chậm bước tiến của địch, cất giấu lương thực vào những kho bí mật để chúng không thể cướp bóc, đến việc huấn luyện binh sĩ ngày đêm không ngừng nghỉ và rèn luyện kỷ luật thép cho toàn quân. Mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng chiến thắng không chỉ đến từ binh pháp hay vũ khí tối tân, mà còn đến từ lòng người, từ ý chí kiên cường, bất khuất của toàn dân tộc."
Quốc công Tiết chế bắt đầu dặn dò từng điều, lời lẽ đi thẳng vào lòng người, thấm sâu vào huyết quản của mỗi người lính. "Điều quan trọng nhất mà ta muốn các ngươi khắc cốt ghi tâm, ghi tạc vào xương máu, đó là tinh thần đoàn kết." Chàng nhấn mạnh từng từ, giọng nói cương nghị, "Chúng ta là một. Vua tôi, tướng sĩ, nhân dân, đều là máu mủ ruột thịt của Đại Việt. Không có sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, cao thấp. Khi giặc đến, mỗi người, từ quan lại đến dân thường, từ người già đến trẻ nhỏ, đều là một chiến binh, mỗi người đều gánh vác trách nhiệm bảo vệ non sông, bảo vệ tổ quốc. Các ngươi là tướng lĩnh, là những người đứng mũi chịu sào, phải là tấm gương sáng về sự đoàn kết, về sự hy sinh vì đại cục. Không được có bất kỳ sự chia rẽ, bất đồng nào trong hàng ngũ, dù là nhỏ nhất. Chỉ khi chúng ta đồng lòng, đồng sức, biến hàng triệu trái tim thành một, thì sức mạnh của chúng ta mới trở thành vô địch, không gì có thể đánh bại."
Chàng nói tiếp về ý chí hy sinh, một phẩm chất cốt lõi của người lính Đại Việt. "Cuộc chiến này sẽ vô cùng gian khổ, đầy máu và nước mắt. Chúng ta sẽ phải đổ máu, đổ mồ hôi, thậm chí là hy sinh cả tính mạng mình cho đất nước. Nhiều người trong số chúng ta có thể sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh bình minh của ngày chiến thắng. Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi giọt máu của chúng ta đổ xuống là để đổi lấy sự bình yên cho muôn đời sau, là để giữ gìn giang sơn gấm vóc này, là để con cháu chúng ta được sống trong tự do, không bị xiềng xích nô lệ. Đừng sợ hãi cái chết, hãy coi nó như một lẽ tất yếu của người lính, một sứ mệnh cao cả. Hãy chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm và ý chí kiên cường nhất. Mỗi người lính của chúng ta đều phải là một chiến thần, một anh hùng, sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn, mọi hiểm nguy, không lùi bước trước bất kỳ trở ngại nào."
Ánh mắt Quốc Tuấn trở nên nghiêm nghị hơn, đầy trọng trách khi chàng nói về trách nhiệm bảo vệ giang sơn. "Đây không chỉ là trách nhiệm của riêng ta, hay của riêng triều đình, hay của riêng dòng họ Trần. Đây là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi người con Đại Việt, của mỗi thế hệ. Các ngươi được tin tưởng giao phó những trọng trách lớn lao, bởi các ngươi là những người tài năng, đức độ, đã được tôi luyện và thử thách. Hãy gánh vác trách nhiệm đó bằng tất cả trái tim và trí óc của mình, bằng tất cả tâm huyết và sức lực. Đừng để một tấc đất nào của Đại Việt, dù là nhỏ nhất, rơi vào tay quân thù. Hãy bảo vệ non sông đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi không còn đứng vững được nữa." Chàng nhắc nhở về lời thề máu dưới trăng, về sự gắn bó keo sơn đã được thiết lập giữa họ, và về sứ mệnh lịch sử đang đặt nặng lên vai mỗi người, một sứ mệnh lớn lao hơn cả sinh mạng cá nhân.
Cuối cùng, Trần Quốc Tuấn quay lại với những vấn đề cốt lõi của binh pháp, những chiến thuật sẽ được áp dụng trực tiếp trên chiến trường. "Các ngươi phải luôn hiểu rõ binh pháp của chúng ta, những kế sách đã được vạch ra tỉ mỉ. Không chỉ là những gì ta đã dạy, mà còn là sự linh hoạt, sự ứng biến trong từng tình huống cụ thể, trong từng khoảnh khắc của trận chiến. Binh pháp không phải là những quy tắc cứng nhắc, bất di bất dịch, mà là nghệ thuật chiến đấu, nghệ thuật vận dụng trí tuệ để chiến thắng kẻ địch mạnh hơn. Hãy sử dụng trí tuệ của mình để đối phó với kẻ thù, không chỉ dựa vào sức mạnh. Hãy nhớ rằng, quân Nguyên mạnh về kỵ binh và số lượng áp đảo, nhưng chúng không quen với địa hình sông nước, rừng núi chằng chịt của chúng ta, và chúng đang thiếu lương thảo trầm trọng, một yếu tố chí tử."
Chàng tiếp tục, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tận dụng địa hình – vũ khí lợi hại nhất của Đại Việt. "Địa hình chính là vũ khí lợi hại nhất của chúng ta, là lợi thế độc nhất vô nhị mà kẻ thù không thể có được. Yết Kiêu, ngươi phải tận dụng từng con sông, con lạch, từng khúc cua, bãi cạn, từng con nước để làm khó thuyền địch, để biến chúng thành những mục tiêu bị động. Nguyễn Khoái, ngươi phải biến mặt biển thành chiến trường của chúng ta, nơi chúng không thể trốn thoát, nơi chúng sẽ bị nhấn chìm. Dã Tượng, ngươi phải biến từng ngọn núi, cánh rừng thành bãi chôn vùi quân thù, thành mê cung mà chúng không thể thoát ra, thành nơi ám ảnh chúng vĩnh viễn. Và Phạm Ngũ Lão, ngươi phải biết cách phối hợp các binh chủng một cách nhịp nhàng, đưa quân ta di chuyển thần tốc, bất ngờ xuất hiện và biến mất như bóng ma trên từng con đường, từng cánh đồng, từng làng mạc để tiêu hao sinh lực địch, làm chúng hoảng loạn." Lời dặn của Trần Quốc Tuấn không chỉ là mệnh lệnh mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của từng người.
Chàng kết thúc lời dặn dò bằng một giọng điệu đầy hy vọng và niềm tin mãnh liệt, một niềm tin không gì lay chuyển. "Hãy nhớ rằng, chúng ta không yếu hơn chúng. Chúng ta có trí tuệ, có lòng dũng cảm kiên cường, và quan trọng nhất, chúng ta có một dân tộc đoàn kết, yêu nước nồng nàn, sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do. Hãy chiến đấu hết mình, bằng tất cả tinh thần và sức lực, vì tổ quốc, vì non sông, vì muôn đời con cháu mai sau. Chiến thắng chắc chắn sẽ thuộc về Đại Việt!" Lời nói của chàng như một lời tiên tri, một lời khẳng định về tương lai.
Bốn vị tướng lắng nghe từng lời của Quốc công Tiết chế, lòng họ tràn ngập lời dặn dò đầy tâm huyết và sự kính phục vô bờ. Họ không chỉ nghe bằng tai mà còn bằng cả trái tim, bằng cả linh hồn. Mỗi lời nói của Trần Quốc Tuấn như khắc sâu vào tâm trí họ, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động sắp tới, một lời thề nguyện mới. Yết Kiêu, Dã Tượng, Nguyễn Khoái, và Phạm Ngũ Lão đều cúi đầu, ánh mắt kiên định, thề sẽ thực hiện đúng lời dặn của Quốc công, không để chàng thất vọng. Họ hiểu rằng, giờ là lúc những lời thề máu dưới trăng sẽ được biến thành hành động cụ thể trên chiến trường, là lúc họ phải chứng tỏ giá trị của mình.
Hồi 99 khép lại với hình ảnh năm người con ưu tú của Đại Việt đứng bên nhau, ý chí sắt đá, lòng kiên định như núi Thái Sơn. Trần Quốc Tuấn, với vai trò là người lãnh đạo vĩ đại, không chỉ truyền đạt chiến lược mà còn truyền lửa nhiệt huyết, lòng yêu nước cho những người cộng sự thân tín, cho toàn thể binh sĩ. Lời dặn của chàng không chỉ là mệnh lệnh quân sự khô khan, mà còn là bản tuyên ngôn của một dân tộc quyết tâm giữ vững độc lập, tự do bằng mọi giá. Đại Việt đã sẵn sàng, và quân Nguyên Mông sẽ sớm nếm trải hậu quả của việc dám xâm phạm vào mảnh đất kiên cường này, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người anh hùng.