Trong màn đêm Hàm Tử Quan tĩnh mịch đến rợn người, nơi chỉ còn tiếng trống đồng "ùng... oàng..." từ lòng sông vẳng lại, như nhịp đập chậm rãi, nặng nề của một trái tim khổng lồ đang hấp hối, dần tan rã trong màn sương lạnh lẽo, và những tàn lửa từ kho lương Nguyên Mông vẫn cháy âm ỉ, liếm láp không khí, hắt lên những bóng ma quái dị nhảy múa trên mặt nước, kéo dài vô tận những hình hài biến dạng của sự bại trận, tàn quân Nguyên Mông đã rơi vào tầng đáy sâu nhất của sự tuyệt vọng, một địa ngục trần gian không lối thoát. Nhưng nỗi kinh hoàng tột cùng vẫn chưa chạm tới giới hạn cuối cùng. Kẻ thù của Đại Việt, giờ đây đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, đôi mắt họ vô hồn, đôi chân run rẩy, không hề hay biết rằng, một ngọn lửa khác, một sự trừng phạt mang màu sắc của trời đất, của cả vũ trụ ngũ hành, đang được chuẩn bị để thiêu rụi hoàn toàn dù chỉ là hy vọng mong manh cuối cùng của chúng, biến chúng thành tro bụi, thành hư vô.
Sau những đòn tấn công nghiệt ngã từ "Long Thuyền Phá Lãnh" đã xé nát thân xác và "Thiên Thư Hỏa Tiễn" đã phá nát tinh thần, cùng với sự ám ảnh của "Tóc Rối Trận Đồ" đã xiềng xích chúng, quân Nguyên Mông đã rơi vào trạng thái hỗn loạn không thể vãn hồi, một cơn mê sảng tập thể. Những chiếc thuyền của chúng, phần lớn đã bị mắc kẹt bởi lưới tóc và cọc lim của những người phụ nữ làng chài, giờ đây chòng chành vô định trên dòng sông Hồng rộng lớn, mênh mông, hằn học, và sâu thẳm, như những con thú bị thương đang hấp hối. Mùi bùn sông tanh nồng, mùi máu cá, mùi gỗ mục, và mùi tuyệt vọng của hàng vạn binh sĩ Nguyên Mông đã kết tủa thành một lớp không khí nặng nề, đặc quánh, khó thở, ngấm sâu vào từng lỗ chân lông của những kẻ còn sống sót. Mỗi hơi thở của chúng đều nặng trĩu mùi cái chết và sự thất bại.
Nhưng đối với người Đại Việt, đây không chỉ là một trận chiến thông thường, một cuộc đối đầu giữa binh khí và sức mạnh. Đây là cuộc chiến của ý chí kiên cường, của tinh thần bất khuất, và của sự hòa hợp tuyệt đối với ngũ hành trời đất, với những nguyên lý vũ trụ sâu xa nhất. Trong những xưởng bí mật, ẩn sâu trong lòng đất, dưới những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, nơi ánh sáng leo lét của những ngọn đuốc dầu soi rõ những bóng người lầm lũi, những bậc thầy về binh khí và thuật giả kim của Đại Việt, với đôi bàn tay chai sần nhưng khéo léo đến kinh ngạc, đang miệt mài điều chế một thứ hỏa dược chưa từng có, một bản thể sống động của sự hủy diệt đa sắc, một ma trận của ngũ hành. Không khí trong xưởng đặc quánh mùi diêm sinh hăng nồng đến cay xè mắt, mùi kim loại nồng gắt, mùi đất ẩm và mùi của những loại khoáng chất bí ẩn chưa từng được biết đến, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương vừa khó chịu vừa thiêng liêng.
Họ nghiền nát diêm sinh thành những hạt bụi mịn màng, màu vàng chanh nhạt, trôi nổi trong không khí như những tinh thể ánh sáng, tỏa ra mùi trứng thối đặc trưng, thứ sẽ là trái tim rực cháy của Ngũ Hành, tạo ra lửa đỏ rực – ngọn lửa nguyên thủy của Hỏa, thiêu đốt mọi thứ với nhiệt độ kinh hoàng, nuốt chửng không khí và mọi sự sống xung quanh, biến chúng thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Tiếp đó là đồng xanh (những mảnh vụn của loại đá đồng màu xanh ngọc), những hạt bột xanh lục tươi mát, tinh khiết, nhưng lại mang theo một thứ mùi tanh nồng của kim loại, trộn lẫn với hương đất ẩm. Khi được đốt cháy, nó sẽ giải phóng khói xanh lục độc, cuộn xoáy như những con trăn xanh khổng lồ, vặn mình trong không trung, mang theo hơi thở chết chóc của Mộc, bám vào từng tế bào phổi, gây nghẹt thở, thiêu đốt niêm mạc hô hấp một cách chậm rãi, đau đớn. Khói này không chỉ làm mù tầm nhìn mà còn ăn mòn cả ý chí sống sót, gặm nhấm niềm hy vọng cuối cùng.
Từ sâu thẳm lòng đất, họ khai thác thiên thạch vụn – những mảnh vụn của đá trời rơi xuống từ trời cao vạn dặm, cứng rắn và nặng trĩu. Chúng được nghiền thành những hạt nhỏ li ti, màu đen xám, lấp lánh ánh kim loại như những hạt bụi sao trời, mang theo một thứ năng lượng kỳ lạ, bí ẩn từ vũ trụ xa xăm. Khi được kích hoạt, chúng sẽ tạo ra tia sáng trắng chói/mù mắt, những chớp sáng mạnh đến mức xé toạc võng mạc, những tia sáng trắng bạc, sắc lẹm của Kim, bắn ra như hàng ngàn lưỡi kiếm ánh sáng, làm mù lòa kẻ thù trong từng khoảnh khắc, để lại những đốm sáng ảo ảnh xanh tím nhảy múa điên cuồng trước mắt, làm loạn nhịp tim, khiến đầu óc quay cuồng, mất phương hướng hoàn toàn. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kêu khóc thảm thiết của những kẻ bị mù.
Để hoàn thiện bản thể "Ngũ Hành", để mọi yếu tố trời đất đều cùng tham gia vào công cuộc diệt trừ ngoại xâm, họ còn dùng đến hai loại khoáng chất khác, tượng trưng cho Thủy và Thổ, những yếu tố ẩn chứa sức mạnh nội tại, bền bỉ. Thứ tư là tinh than (những viên than củi cháy hết, được chọn lọc kỹ càng), những viên than đen bóng được nung ở nhiệt độ cực cao, sau đó nghiền thành bột mịn, đen tuyền như màn đêm không ánh sao, không mùi nhưng lại có khả năng cháy âm ỉ với nhiệt độ kinh khủng, âm thầm nuốt chửng mọi thứ. Loại than này sẽ tạo ra khói đen đặc/lửa âm ỉ cực nóng, một màn khói đen kịt như màn đêm vĩnh cửu, cuồn cuộn bốc lên, nuốt chửng mọi ánh sáng, mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng cũng đầy chết chóc của Thủy, bao trùm lên mọi thứ, nhưng bên dưới là một ngọn lửa vô hình, thiêu đốt từ từ, không tiếng động, nhưng sức nóng của nó có thể làm tan chảy cả kim loại, biến xương cốt thành tro bụi chỉ trong chớp mắt, trong sự im lặng chết chóc và vô vọng.
Và cuối cùng, linh hồn của Thổ, là bột hoàng thổ (một dạng đất sét vàng được tinh chế kỹ lưỡng, khô ráo), những hạt bột màu vàng đất, khô ráo, mang theo mùi của đất nung, của sự sống và cái chết hòa quyện. Khi được pha chế và đốt cháy, nó sẽ bùng lên lửa vàng cam rực rỡ/pháo hoa tia vàng, những ngọn lửa vàng óng ánh, cam rực rỡ, nhảy múa như những vũ công quỷ dị, bắn ra hàng ngàn tia vàng như pháo hoa, nhỏ li ti, lấp lánh bay lên không trung rồi tan biến, tạo thành một cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa kinh hoàng đến ám ảnh, như những vì sao đang tự hủy diệt. Mùi đất cháy, mùi kim loại nóng chảy, hòa lẫn vào không khí, tạo nên một thứ mùi hỗn hợp của sự hủy diệt và biến đổi. Tiếng tách tách, lách tách nhẹ nhàng của những tia lửa, như tiếng những hạt mưa vàng rơi xuống, nhưng lại mang theo cái chết.
Những hỏa dược này không được ném một cách ngẫu nhiên, vô thức. Chúng được cẩn thận cho vào những quả bom đất nung được thiết kế đặc biệt, những ống tre đặc biệt, hoặc những mũi tên lửa có đầu thuốc nổ, được thiết kế để vỡ tan trên mục tiêu với sức công phá tối đa, phân tán hợp chất ra không khí một cách đồng đều, và kích hoạt phản ứng dây chuyền một cách hoàn hảo. Tất cả được tính toán tỉ mỉ đến từng giây, từng khoảnh khắc, từng luồng gió, từng con sóng.
Vào khoảnh khắc giao tranh ác liệt nhất trên sông, khi những con thuyền Nguyên Mông đang cố gắng tuyệt vọng thoát khỏi ma trận tóc và cọc lim đã trói chặt chúng, đội quân Đại Việt đã ra tay. Tiếng "xoẹt! xoẹt!" khô khốc, dứt khoát của dây cung bật ra, tiếng "vút! vút!" của hàng trăm quả bom đất nung, những mũi tên lửa mang theo hỏa dược ngũ hành đồng loạt xé gió bay lên, tạo thành một cơn mưa sao băng đa sắc, một bản nhạc của cái chết, lao thẳng về phía hạm đội Nguyên Mông đang kẹt cứng, bất động như những mục tiêu chờ đợi, những con mồi sắp bị nuốt chửng.
"BÙM! BÙM! BÙM!" Hàng loạt tiếng nổ vang lên chói tai, đinh tai nhức óc, rung chuyển cả mặt sông khi những quả bom đất nung chạm vào mạn thuyền, vào buồm, vào mặt nước, vỡ tung ra. Ngay lập tức, một cảnh tượng chưa từng thấy, chưa từng tưởng tượng ra, hiện ra, một bức tranh của địa ngục đang sống dậy, một lời nguyền rủa bằng lửa và màu sắc.
Sông Hồng rực ngũ sắc! Dòng sông rộng lớn, hùng vĩ, bao đời nuôi sống dân Đại Việt, bỗng chốc biến thành một bức tranh sống động của sự hủy diệt, một tấm thảm đa sắc được dệt nên từ lửa và khói, từ máu và nước mắt của kẻ thù.
Những ngọn lửa đỏ rực của diêm sinh, cuồn cuộn như những con rồng lửa đang gầm thét, nuốt chửng thân thuyền gỗ khô. Sức nóng bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt mọi thứ, khiến không khí khô khốc, nóng bỏng, hít thở vào phổi như bị bỏng rát, từng tế bào bên trong cơ thể như bị nung chảy. Tiếng gỗ nổ lốp bốp như tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng kim loại giãn nở cót két nghe như tiếng rên rỉ của quỷ dữ, tiếng người la hét trong biển lửa, vang vọng đến tận trời xanh, hòa cùng tiếng lửa gầm. Ngọn lửa đỏ ấy là sự cuồng nộ của Hỏa, không ngừng lan rộng, không ngừng thiêu rụi mọi hy vọng.
Xen lẫn với biển lửa đỏ, những đám khói xanh lục độc từ đồng xanh, dày đặc, quánh đặc, cuộn xoáy như những con rắn độc khổng lồ đang uốn lượn, bốc lên từ những con thuyền đang cháy. Mùi kim loại tanh nồng, mùi độc tố chua loét xộc thẳng vào mũi, cổ họng, khiến binh lính Nguyên Mông nôn ọe không ngừng, ho sặc sụa, mắt cay xè đến mức không thể mở, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất bởi màn khói dày đặc, tối tăm. Tiếng ho khan, tiếng hắt hơi liên tục, tiếng thở dốc khó nhọc xen lẫn tiếng nghẹt thở, tiếng tắc nghẹn của những người đang vật lộn với cái chết. Mùi vị của độc tố bám vào đầu lưỡi, đắng ngắt, như vị của cái chết đang len lỏi.
Từ trung tâm của ngọn lửa, những tia sáng trắng chói/mù mắt từ thiên thạch vụn, mạnh hơn cả ánh chớp, bất ngờ bùng lên. "Vút! Xẹt! Bùng!" Những tia sáng nhọn hoắt, như những lưỡi kiếm bạc, xé toạc màn đêm và không khí, chiếu thẳng vào mắt những binh lính đang hoảng loạn, khiến họ lóa mắt, tạm thời mù lòa, chỉ còn nhìn thấy những đốm sáng ảo ảnh xanh tím nhảy múa điên cuồng trước mắt, làm loạn nhịp tim, khiến đầu óc quay cuồng, mất phương hướng hoàn toàn. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kêu khóc thảm thiết của những kẻ bị mù, tiếng chân tay vùng vẫy trong vô vọng.
Rồi những đám khói đen đặc/lửa âm ỉ cực nóng từ tinh than, đen tuyền như mực, như bóng đêm bị đông cứng, cuồn cuộn bốc lên, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi khét lẹt của than cháy, mùi tử khí hòa lẫn trong khói, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, khó chịu, bám riết lấy không gian. Bên dưới màn khói đen ấy, ngọn lửa âm ỉ cháy không tiếng động, nhưng sức nóng của nó còn kinh khủng hơn cả ngọn lửa bề mặt, có thể làm tan chảy cả sắt thép, biến mọi thứ thành tro tàn trong im lặng chết chóc. Sức nóng ấy như một bàn tay vô hình siết chặt lấy lồng ngực, thiêu đốt bên trong, cướp đi từng hơi thở.
Và cuối cùng, từ trung tâm của sự hủy diệt, những ngọn lửa vàng cam rực rỡ/pháo hoa tia vàng từ bột hoàng thổ, vàng óng ánh, cam rực rỡ, nhảy múa như những vũ công quỷ dị, bắn ra hàng ngàn tia vàng như pháo hoa, nhỏ li ti, lấp lánh bay lên không trung rồi tan biến, tạo thành một cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa kinh hoàng đến ám ảnh, như những vì sao đang tự hủy diệt mình. Mùi đất cháy, mùi kim loại nóng chảy, hòa lẫn vào không khí, tạo nên một thứ mùi hỗn hợp của sự hủy diệt và biến đổi. Tiếng tách tách, lách tách nhẹ nhàng của những tia lửa, như tiếng những hạt mưa vàng rơi xuống, nhưng lại mang theo cái chết không thể tránh khỏi.
Thuyền Nguyên cháy như pháo hoa! Không phải là pháo hoa mừng lễ hội, mà là một màn pháo hoa của sự diệt vong, một bản trường ca bi tráng của cái chết, một lời nguyền cháy bỏng. Những con thuyền gỗ lớn, nặng nề của Nguyên Mông, vốn đã mắc kẹt và bất động, giờ đây trở thành những bó đuốc khổng lồ, bùng cháy dữ dội với muôn vàn sắc thái của ngọn lửa. Thân thuyền vặn vẹo, cong vênh, vỡ vụn với tiếng nổ rắc rắc, cột buồm đổ sập với tiếng "ầm!" kinh hoàng, biến chúng thành những khối kim loại và gỗ đang nóng chảy, méo mó, biến dạng, tạo thành những hình thù ghê rợn, vặn vẹo trong màn lửa đa sắc.
Tiếng la hét của quân Nguyên Mông không còn là tiếng la hét thông thường của con người. Đó là tiếng gào thét của những kẻ đang bị thiêu sống, tiếng ho sặc sụa, tiếng nôn ọe từ những kẻ hít phải khói độc đang ăn mòn phổi, tiếng kêu khóc thảm thiết của những kẻ bị mù lòa trong đau đớn, tiếng van xin tuyệt vọng đến câm lặng, tiếng lẩm bẩm những lời cầu nguyện cuối cùng trước khi cái chết ập đến, tiếng thân xác giãy giụa trong lửa, tiếng gào thét mất nhân tính khi linh hồn và thể xác bị ngọn lửa ngũ hành thiêu rụi, biến họ thành những con rối cháy đen. Xác binh lính Nguyên Mông, chỉ trong chớp mắt, biến thành những hình bóng đen thui, méo mó, chống chếnh trên ngọn lửa đa sắc, rồi tan biến thành tro bụi, hòa vào làn khói cuồn cuộn, không còn dấu vết, không còn hy vọng.
Sông Hồng, một dòng sông cổ kính và linh thiêng, giờ đây trở thành một bức tranh sống động của sự hủy diệt, một bản giao hưởng của ngũ hành đang cuồng nộ, nơi lửa đỏ, khói xanh, ánh sáng trắng, bóng tối đen, và tia vàng hòa quyện, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng đến choáng ngợp, một dấu ấn vĩnh cửu trong lịch sử, một lời nguyền thiêng liêng. Mỗi con thuyền Nguyên Mông, mỗi sinh linh trên đó, đều là một bông pháo hoa của sự kết thúc, một lời khẳng định hùng hồn rằng Đại Việt, với ý chí sắt đá và sự linh ứng của đất trời, là bất khả xâm phạm, mãi mãi đứng vững như thiên thạch, bất diệt như sông núi.