Màn đêm Hàm Tử Quan tĩnh mịch đến rợn người, lạnh lẽo hơn bao giờ hết, không chỉ vì tiết trời Đông buốt giá cắt da cắt thịt mà còn vì không khí nặng trĩu nỗi chết chóc, tàn dư từ những trận huyết chiến kinh hoàng vừa qua. Mỗi hơi thở như mang theo vị của bùn tanh và máu khô. Tiếng trống đồng "ùng... oàng..." từ lòng sông, giờ đây chỉ còn là tiếng vọng thoi thóp, yếu ớt của một linh hồn bị hành hạ, bị xé toạc, dần tan rã trong màn sương mờ mịt, như một lời ai oán không dứt, một điệu nhạc tang thương. Từ phía quân Nguyên Mông, những tàn lửa từ kho lương vẫn cháy âm ỉ, liếm láp không khí bằng những lưỡi lửa yếu ớt, hắt lên những bóng ma quái dị nhảy múa điên cuồng trên mặt nước, kéo dài vô tận những hình hài biến dạng của sự bại trận, của những kẻ đang chờ đợi cái chết, những linh hồn lạc lối. Mùi bùn sông tanh nồng, mùi tử khí khó chịu, mùi tuyệt vọng đặc quánh đến nghẹt thở, và một thứ mùi ngai ngái, tanh tưởi của nỗi sợ hãi tột cùng đang bốc lên từ hàng vạn binh sĩ đã tuyệt vọng đến điên dại, tạo thành một lớp màn vô hình, ngột ngạt, bám dính lấy da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, ám ảnh đến từng giấc mơ.
Nhưng trong cái không khí ảm đạm, nặng nề ấy, một ý chí sắt đá, một tia hy vọng rực sáng lại bừng lên từ phía Đại Việt, như một ngọn lửa le lói trong đêm đông. Trần Quang Khải, vị tướng tài ba, lỗi lạc, với ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển mưu lược và lòng kiên định không gì lay chuyển nổi, đã chờ đợi khoảnh khắc này, một khoảnh khắc được thiên thời địa lợi ưu ái. Đêm nay, một đêm trăng khuyết, mảnh trăng bạc mỏng manh như một lưỡi dao gỉ, treo lơ lửng một cách cô độc trên nền trời đen thẫm như một tấm lụa vô tận, chỉ đủ để soi chiếu một ánh sáng nhợt nhạt, ma mị, tựa như hơi thở của quỷ, xuống mặt sông Hồng mênh mông, tĩnh lặng, giờ đây đã trở thành một tấm gương phản chiếu nỗi bi thương. Đồng thời, một màn sương mù dày đặc bất ngờ giăng mắc khắp nơi, từ mặt sông cuồn cuộn lan tỏa lên bờ, nuốt chửng mọi vật thể, che kín cả bãi Chương Dương rộng lớn, biến toàn bộ khung cảnh thành một thế giới ảo mờ, trắng xóa, nơi mọi vật thể dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn là những bóng hình mờ ảo, không thể nắm bắt. Sương mù đặc đến nỗi người ta không thể nhìn quá vài bước chân, nó lạnh ngắt, ẩm ướt, buốt giá, luồn lách vào từng kẽ áo, từng thớ thịt, từng hơi thở, mang theo mùi ẩm mốc của đất, mùi ngái nồng của nước sông, và một sự im lặng đến rợn người, tựa như màn che của thần linh đang giấu đi một bí mật kinh thiên động địa. Nơi đây, sương mù đã biến thành một "tử địa" cho những kẻ không biết, một tấm màn che chắn hoàn hảo cho những kẻ được trời giúp.
Trong cái không gian bị sương mù nuốt chửng ấy, một đoàn quân kỳ dị đang lặng lẽ tập hợp, gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Đó là 3,000 kỵ binh tinh nhuệ nhất của Đại Việt, tất cả đều vận áo đen tuyền từ đầu đến chân, thứ màu sắc hấp thụ mọi ánh sáng yếu ớt, dù là từ mảnh trăng hay từ những tàn lửa xa xăm, khiến họ gần như vô hình trong bóng tối và sương dày. Những bộ giáp bằng da và vải thô màu đen tuyền được mặc sát người, không một chút kim loại nào lấp lánh có thể phản chiếu ánh sáng dù là nhỏ nhất. Gương mặt họ được bôi nhọ bằng than củi, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc, ẩn chứa sự kiên định và quyết tâm sắt đá, một ánh lửa báo thù. Không một tiếng động, không một lời nói, không một tiếng ho, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đặn của hàng ngàn con người đang nén mình chờ đợi, như những bức tượng sống. Mùi vải bố ẩm ướt, mùi mồ hôi của chiến binh và mùi đất lạnh lẽo trộn lẫn trong không khí, tạo nên một thứ hương vị của sự sẵn sàng.
Sự tỉ mỉ của họ đạt đến mức phi thường, một sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, chứng tỏ sự chuyên nghiệp và lòng quyết tâm. Mỗi con chiến mã trong đoàn kỵ binh đều được chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc hành quân bí mật này, như thể chúng cũng là một phần của chiến dịch. Móng ngựa được bịt kín bằng những lớp vải dày dặn, được quấn chặt bằng những sợi dây thừng bện chắc chắn đến từng milimet, đảm bảo không một chút âm thanh nào lọt ra ngoài. Từng bước đi của chúng trên nền đất ẩm, trên sỏi đá, hoàn toàn không phát ra một tiếng "cộp cộp" nào của móng sắt lạnh lẽo, mà thay vào đó là những tiếng "lạch xạch... xèn xẹt" rất khẽ, rất mờ, như tiếng lá khô bị gió cuốn qua trên mặt đất, hay tiếng của những hạt mưa rơi. Những con ngựa đã được huấn luyện đặc biệt, chúng biết nén tiếng thở, biết đi nhẹ nhàng, di chuyển chậm rãi, cẩn trọng, như những bóng ma biết nghe lời chủ, biết tuân thủ từng mệnh lệnh vô hình. Mùi vải mới, mùi da ngựa, và mùi đất ẩm từ những chiếc móng bịt kín lan tỏa nhè nhẹ trong không khí, hòa vào mùi sương.
Và không chỉ ngựa, binh sĩ cũng được trang bị những kỹ thuật giữ im lặng đặc biệt, một sự rèn luyện vượt xa bản năng thông thường. Để tránh ho khan do hơi lạnh và sương đêm ẩm ướt, thứ có thể phản bội sự hiện diện của họ, mỗi người lính đều ngậm một chiếc lá ngải khô trong miệng. Vị đắng chát, cay nồng của lá ngải từ từ lan tỏa trong khoang miệng, làm tê liệt cảm giác khó chịu, làm dịu cổ họng, xua đi cảm giác muốn ho hay hắt hơi do cái lạnh cắt da cắt thịt. Mùi ngải cứu hăng nồng nhưng cũng rất quen thuộc, dịu đi những mùi khó chịu khác, tạo ra một lớp hương tự nhiên, giúp che giấu sự hiện diện của họ khỏi những giác quan tinh nhạy của địch. Từng người lính nuốt khan, nén chặt những tiếng động nhỏ nhất, từng nhịp thở được kiểm soát một cách tuyệt đối, từng chuyển động dù là nhỏ nhất cũng đều được thực hiện với sự cẩn trọng tột cùng, như thể họ đang hòa mình vào màn sương, trở thành một phần của bóng tối, một với thiên nhiên.
Trần Quang Khải, với vóc dáng cao lớn được bao phủ trong lớp áo đen, ngồi vững chãi trên lưng ngựa, ánh mắt sâu thẳm, sắc lạnh xuyên qua màn sương mịt mùng, nhìn về phía dòng sông, nơi định mệnh đang chờ đợi. Anh không nói một lời, chỉ đưa tay ra hiệu một cách dứt khoát, nhưng nhẹ nhàng như một làn gió. Lập tức, 3,000 kỵ binh áo đen bắt đầu di chuyển, một khối đen kịt và im lìm. Họ tiến ra bờ sông, từng bước chân nhẹ nhàng, không một chút vội vã hay xao động. Tiếng nước sông khẽ khàng vỗ vào bờ cát, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa đang kể lại những câu chuyện bí ẩn.
Khi những con ngựa đầu tiên chạm vào dòng nước lạnh buốt, chỉ có một tiếng "xoạch... xoạch" rất khẽ, rất êm ái, như tiếng một đàn cá lớn đang rẽ nước, hay tiếng của một chiếc lá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Không có tiếng hí vang nào xé tan sự tĩnh mịch, không có tiếng móng chân sắt va vào đá. Dòng nước sông Hồng cuộn chảy, ôm lấy thân ngựa và binh sĩ, làm mờ đi mọi hình hài, nuốt chửng mọi âm thanh. Màn sương mù dày đặc bỗng trở thành đồng minh hoàn hảo, một bức tường thành vô hình. Nó không chỉ che khuất tầm nhìn một cách tuyệt đối, mà còn nuốt chửng mọi âm thanh nhỏ nhất, biến tiếng nước bắn tóe, tiếng thở dốc của ngựa, tiếng cựa mình của binh sĩ thành những tiếng thì thầm không thể nhận ra, hoàn toàn tan biến vào hư không, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Đoàn kỵ binh lướt qua sông như bóng ma. Hình ảnh ấy thực sự kinh hoàng và hùng vĩ, một kiệt tác của chiến thuật và ý chí. Trong màn sương trắng xóa, 3,000 con ngựa và 3,000 người lính áo đen, dường như không có trọng lượng, không có tiếng động, lướt đi trên mặt nước một cách thần kỳ, như thể họ đang đi trên không trung. Những hình dáng mờ ảo, nửa ẩn nửa hiện, chập chờn như những ảo ảnh, những linh hồn của các chiến binh cổ xưa đang trỗi dậy từ lòng sông để báo thù, để đòi lại công lý cho đất nước. Chỉ đôi lúc, một ánh mắt lóe lên trong màn sương như tia sét, hay một đường viền mơ hồ của bờ vai ẩn hiện trong chớp nhoáng, rồi lại tan biến vào màu trắng đục của sương mù, trở nên vô hình. Mùi nước sông ẩm lạnh, mùi ngải cứu thoang thoảng, và mùi kim loại của vũ khí được bao bọc kỹ càng, tất cả đều bị sương mù nuốt chửng, không thể cảm nhận.
Ở phía đối diện, tại bãi Chương Dương, quân Nguyên Mông đang mệt mỏi rệu rã, kiệt sức đến nỗi không còn sức để cảnh giác. Tiếng rên rỉ của những binh sĩ bị thương, tiếng ho khan của những người bị nhiễm lạnh, tiếng ngáy ngủ nặng nhọc của những kẻ đã kiệt sức và tuyệt vọng, tất cả đều bị màn sương nuốt chửng, không thể lọt đến tai bất kỳ ai. Đám lính gác, mỏi mệt và buông lơi cảnh giác sau những trận thua liên tiếp, sau những nỗi kinh hoàng không tên, không hề hay biết rằng, một đạo quân khổng lồ, một lưỡi gươm sắc bén đang lặng lẽ vượt sông ngay dưới mũi chúng, chỉ cách chúng vài chục bước chân. Sương mù dày đặc che kín mọi tầm nhìn, mọi âm thanh, khiến bất kỳ ai cũng không thể nhìn rõ hơn vài bước chân, và họ đã tin rằng sự bao bọc của sương mù là an toàn tuyệt đối, là một sự che chở của số phận.
Từng bước chân của ngựa, từng nhịp chèo của những chiếc bè nhỏ kéo ngựa, đều được tính toán tỉ mỉ, nhẹ nhàng như hơi thở của một đứa trẻ đang ngủ say. Cả đoàn quân, giờ đây, không còn là những con người hữu hình, mà là một khối đen kịt, vô định, trôi nổi trong màn sương, một thực thể thống nhất, sống động và chết chóc, mang theo một linh hồn duy nhất: linh hồn của sự trả thù. Họ lướt đi trong tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng nước khẽ réo dưới bụng ngựa, tiếng gió heo may lướt qua tai, và tiếng tim đập dập dồn dập của chính mình, âm thầm và mạnh mẽ.
Cuối cùng, sau một hành trình dài tưởng chừng vô tận trong thế giới sương mù trắng xóa, đạo quân đã đặt chân lên bờ bãi Chương Dương. Không một tiếng động lớn, không một sự xao động đáng kể. Những con ngựa nhẹ nhàng kéo mình lên bờ cát ẩm ướt, móng chân bịt vải tạo ra những tiếng "sột soạt" rất khẽ, như tiếng của một con chuột đang di chuyển trong đêm. Binh sĩ nhanh chóng vào vị trí, vẫn duy trì đội hình một cách hoàn hảo trong màn sương mù mịt, dựa vào bản năng và sự luyện tập không ngừng nghỉ. Họ đứng đó, những bóng ma áo đen, một đội quân vô hình, sẵn sàng bùng nổ, sẵn sàng biến bãi Chương Dương thành một địa ngục cho kẻ địch, trong sự ngỡ ngàng và không hề hay biết của quân Nguyên Mông, những kẻ đang ngủ say trong cái chết đang đến gần. Mùi sương lạnh, mùi đất ẩm, mùi lá ngải vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một hương vị mới: hương vị của sự bất ngờ, của chiến thắng đang cận kề, của sự báo thù sắp sửa được thực hiện.