Đêm đó, một màn đêm đen như mực buông xuống, nuốt chửng cả dòng Chương Dương Độ và những vùng đất lân cận, nơi tàn quân Nguyên Mông đang co ro trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. Chúng cố thủ trong những trại lính tạm bợ, được dựng vội vã từ những mảnh vải rách nát, mục nát và cành cây khô gãy, không đủ che chắn gió sương hay cái lạnh buốt xương của đêm sông len lỏi qua từng khe hở, luồn vào tận sâu bên trong. Cái lạnh ẩm cứ len lỏi, gặm nhấm từng thớ thịt, từng khớp xương của chúng, khiến chúng run rẩy bần bật, môi tím tái. Còn nỗi sợ hãi cái chết thì như một con quỷ dữ ám ảnh, không ngừng giày vò tâm trí từng tên lính, bóp nghẹt mọi hy vọng, đẩy chúng vào vực sâu của ảo giác và sự yếu đuối. Chúng nằm vật vã, thiếp đi trong cơn mê sảng do đói khát và kiệt sức, dạ dày quặn thắt, không hề hay biết rằng, số phận của mình đã được định đoạt từ lâu bởi một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng, đầy mưu trí và sự chính xác đến từng chi tiết từ phía Đại Việt, một kế hoạch đang dần được thực thi dưới lớp màn đêm dày đặc và tĩnh mịch.
Trên một đồi cao, nơi gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi sương lạnh buốt và mùi đất ẩm đặc trưng của đêm sông, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, với khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu suốt và quyết đoán, đứng vững như một pho tượng đá giữa màn đêm. Sau khi thấu suốt tâm can địch và đưa ra lời phán định cuối cùng đầy uy lực, ông lập tức triệu tập các tướng lĩnh tinh nhuệ nhất. Giữa màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh đuốc lập lòe hắt lên khuôn mặt của ông và các tướng, vẽ nên những bóng đổ chập chờn, khiến họ trông như những vị thần chiến tranh đang hội ý.
Ông giao một nhiệm vụ tối mật, đầy rủi ro và đòi hỏi sự tinh nhuệ tột cùng cho một trong những cánh tay đắc lực nhất của mình: Hoài Văn Hầu Trần Quang Khải. Giọng ông trầm ấm nhưng dứt khoát, vang vọng trong màn đêm, mỗi từ như khắc sâu vào không khí lạnh: "Quang Khải, ngươi hãy dẫn một đội kỵ binh tinh nhuệ, đột kích thẳng vào Chương Dương Độ ngay trong đêm nay! Đừng cho chúng có bất kỳ cơ hội nào để thở! Hãy kết thúc trận chiến này!" Ông muốn Trần Quang Khải thực hiện một cuộc đột kích táo bạo, bất ngờ, đánh thẳng vào vị trí tập kết của quân địch, không cho chúng một giây phút nào để kịp phản ứng, tái tổ chức hay thậm chí là hiểu chuyện gì đang xảy ra trước khi tử thần ập đến. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Trần Quang Khải, truyền đi toàn bộ niềm tin và trọng trách.
Nhận lệnh từ Quốc Tuấn, Trần Quang Khải – vị tướng trẻ tuổi nhưng đã nổi danh khắp chiến trường với kinh nghiệm dày dặn, nổi tiếng với sự dũng mãnh, quyết đoán không ai sánh bằng và khả năng lãnh đạo tài tình, khiến binh sĩ tin tưởng tuyệt đối – không một chút do dự. Khuôn mặt ông hiện lên vẻ nghiêm nghị nhưng đầy tự tin, ánh mắt ánh lên ngọn lửa của quyết tâm bùng cháy trong đêm. Ông siết chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu để nén cảm xúc đang trào dâng, trong lòng dấy lên niềm tự hào và trọng trách nặng nề của một người con đất Việt. "Thần xin tuân lệnh Quốc Công! Sẽ không phụ sự tin tưởng của Người!"
Với ánh mắt rực sáng niềm tin chiến thắng, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm, ông hiểu rõ tầm quan trọng sống còn của nhiệm vụ này. Đây không chỉ là một cuộc tấn công thông thường nhằm tiêu hao sinh lực địch, mà là một đòn chí tử, một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang run rẩy của kẻ địch, ngay trong màn đêm đen kịt, để kết thúc mọi thứ, chấm dứt nỗi thống khổ cho toàn dân, trả lại sự bình yên cho bờ cõi. Hơi thở của ông đều đặn, cơ bắp căng cứng dưới lớp áo giáp, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu sinh tử.
Trần Quang Khải lập tức tuyển chọn một đội kỵ binh tinh nhuệ nhất, bao gồm những người lính gan dạ, thiện chiến, đã cùng ông trải qua biết bao trận mạc sinh tử, từng nếm trải mùi máu và lửa, được tôi luyện qua những thử thách khắc nghiệt nhất, từ cái đói khát đến những vết thương hở miệng. Họ là những chiến binh ưu tú, với ánh mắt kiên định, sẵn sàng hi sinh xương máu vì đất nước.
Mỗi người trong số họ đều được trang bị hết sức gọn nhẹ, tối giản đến mức tối đa: chỉ với áo giáp da mỏng nhưng bền chắc để đảm bảo sự linh hoạt tối đa khi di chuyển, kiếm sắc bén đeo bên hông luôn sẵn sàng tuốt ra khỏi vỏ, và cung tên chắc chắn vắt ngang lưng, kèm theo một túi tên nhỏ đựng đầy những mũi tên tẩm độc, chỉ cần một vết xước cũng đủ làm tê liệt kẻ thù. Họ không mang theo bất cứ thứ gì cồng kềnh, nặng nề để đảm bảo tốc độ tối đa và sự linh hoạt tuyệt đối khi di chuyển trong đêm tối, tránh gây ra tiếng động lớn.
Mỗi người lính đều được dặn dò kỹ lưỡng về mục tiêu cụ thể là Chương Dương Độ, kế hoạch tấn công chi tiết từng bước, và những hiệu lệnh bí mật trong đêm, từ tiếng còi nhỏ, tiếng hú chim đặc trưng, đến cách thức phối hợp đội hình. Khí thế của đội quân này không phải là sự cuồng nộ hay hăng hái nông nổi, mà là sự lạnh lùng, tĩnh tại, quyết tâm cao độ, mỗi ánh mắt đều ánh lên sự tập trung đáng sợ của những sát thủ, đã sẵn sàng cho một trận chiến sống còn, nơi sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trong đêm tối như mực, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rỉ rả và tiếng gió thoảng qua, đội kỵ binh của Trần Quang Khải bắt đầu di chuyển. Sự mạo hiểm, liều lĩnh hiện rõ trong từng bước chân của vó ngựa và từng nhịp thở dồn dập nhưng được kìm nén của người lính. Họ phi nước đại trên những con đường mòn quen thuộc, được những người dân địa phương gan dạ, thông thuộc từng ngóc ngách của vùng đất này chỉ dẫn một cách cẩn mật, tránh xa những nơi có thể có địch tuần tra hay mai phục.
Họ vòng qua các vị trí mai phục của quân Nguyên Mông một cách kín đáo và thần tốc, như những bóng ma lướt đi trong đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Tiếng vó ngựa được bọc vải dày dặn để giảm thiểu tiếng động đến mức tối đa, tiếng giáp sắt va chạm khẽ khàng, gần như không nghe thấy, chỉ là tiếng cọ xát nhẹ của kim loại. Tiếng gió rít qua tai vun vút, tiếng lá cây xào xạc dưới những vó ngựa, tất cả hòa quyện vào màn đêm, khiến kẻ địch đang chìm trong mộng mị hay cơn mê sảng vì đói khát và kiệt sức không thể nào nhận ra sự xuất hiện âm thầm, chết chóc của họ. Hơi thở của những con ngựa chiến cũng được kiểm soát, đều đặn và không gây tiếng động lớn.
Màn đêm không phải là trở ngại, mà chính là đồng minh lớn nhất của đội kỵ binh. Bóng tối che giấu từng cử động, từng mục tiêu, biến họ thành những bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, sẵn sàng giáng đòn quyết định bất ngờ. Họ di chuyển theo đội hình mũi tên, chặt chẽ và kỷ luật, im lặng như những sát thủ chuyên nghiệp, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua kẽ lá soi đường, chỉ dẫn lối đi mập mờ, đôi khi là cảm nhận bằng xúc giác qua từng bước chân trên mặt đất. Mỗi nhịp tim của người lính là một lời thề quyết tâm vang vọng trong lồng ngực, một lời thề không thể nói thành lời nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng hô nào: "Phải kết thúc cuộc chiến này! Phải trả lại bình yên cho đất nước! Phải rửa sạch nỗi nhục mất mát! Vì Đại Việt! Vì dòng máu Lạc Hồng!"
Trần Quang Khải dẫn đầu đoàn quân, ánh mắt ông sắc lạnh, đầy tự tin, hướng thẳng về Chương Dương Độ, nơi tử thần đang chờ đón quân Nguyên Mông, nơi định mệnh sẽ được an bài, và lịch sử sẽ sang trang. Hơi thở của ông đều đặn, cơ thể căng tràn sức mạnh, mỗi sợi cơ đều sẵn sàng cho một trận chiến không khoan nhượng, một đêm mà lịch sử sẽ mãi ghi nhớ.