Hồi 223: Tiếng Thét "Chém Toa Đô!"

Đêm đó, một màn đêm đen như nhung, đặc quánh đến ngột thở, bao trùm khắp dòng Chương Dương Độ. Nơi đây, không khí đặc quánh mùi bùn đất ẩm mục, mùi cỏ dại hăng hắc và mùi mồ hôi chua loét của hàng ngàn thân người kiệt quệ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những chiếc chiếu rách. Tàn quân Nguyên Mông đang chìm trong giấc ngủ chập chờn, bị giày vò bởi những cơn ác mộng kinh hoàng không dứt về những hố chông tua tủa, những bãi lầy nuốt chửng đồng đội, những mũi tên tẩm độc oan nghiệt găm sâu vào da thịt, và những ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm của binh sĩ Đại Việt thấp thoáng trong bóng đêm.

Chúng co ro trong những chiếc lều tạm bợ, được dựng vội vàng bằng vải bạt rách nát và cành cây khô gãy, không đủ che chắn dù chỉ một chút hơi lạnh buốt xương của đêm sông len lỏi qua từng khe hở, từng sợi vải mục, luồn vào tận sâu bên trong. Tiếng răng va vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi, tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương vì đói rét và bệnh tật, tiếng ho khan từng tràng xé phổi, tiếng ngáy ngủ nặng nhọc và tiếng côn trùng kêu rỉ rả không ngừng hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự tuyệt vọng, một khúc nhạc nền cho sự sụp đổ. Chúng tự trấn an mình rằng màn đêm đen đặc và sự mệt mỏi cùng cực sẽ che chở chúng khỏi quân Đại Việt, ban cho chúng một vài giờ nghỉ ngơi mong manh trước khi mặt trời lên. Nhưng chúng không thể ngờ rằng, tử thần đã cận kề, lướt đi vô hình trong bóng tối, hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy từng tên lính, từng hơi thở nhẹ nhàng như một lời nguyền rủa.

Bỗng nhiên, một âm thanh xé toạc màn đêm tĩnh mịch, cắt ngang những tiếng động yếu ớt của sự sống. Đó là tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ, ban đầu như tiếng mưa rơi lất phất trên mái lều, rồi dần dần chuyển thành tiếng sấm rền vang động từ lòng đất, làm rung chuyển cả mặt đất, khiến nước trong cốc cũng phải sóng sánh. Đội kỵ binh tinh nhuệ của Trần Quang Khải, sau cuộc hành quân thần tốc, im lìm như những bóng ma, đã đến sát doanh trại địch. Không một tiếng kèn lệnh rộn ràng xé tai, không một tiếng hô xung phong rầm rộ, chỉ có sự im lặng chết chóc trước cơn bão tố sắp sửa ập đến, một sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.

Sức ép từ sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào. Những tên lính gác Nguyên, đang ngủ gật trong tư thế ngồi gục trên mũi giáo, hay mệt mỏi rũ rượi, thậm chí không kịp phát ra một tiếng kêu báo động, một tiếng động nhỏ bé. Và rồi, như một tia chớp xé ngang trời, ánh kiếm loé lên trong bóng tối, sắc lạnh và chết chóc, theo sau là tiếng va chạm chói tai của kim loại "choang!", và Trần Quang Khải xông thẳng vào doanh trại Nguyên như một cơn lốc không thể cản phá, phá tan sự yên tĩnh của đêm bằng tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng kiếm vung lên chém xuống liên hồi. Ông dẫn đầu đoàn quân, thân hình vạm vỡ, cao lớn, áo giáp đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối, tay nắm chặt thanh kiếm sáng loáng, lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng mờ nhạt như một đường bạc chết chóc, báo hiệu sự kết thúc. Tiếng giáp sắt của ông cọ vào nhau nghe ken két, mỗi nhịp thở của ông đều mang theo khí thế quyết chiến.

Ngay khi xông vào giữa doanh trại địch, khi những tên lính Nguyên còn đang ngơ ngác, dụi mắt, đầu óc mơ hồ, chưa kịp định hình hay hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng thét kinh hoàng của những tên lính gác bị chém gục vừa dứt, một tiếng thét vang trời, đầy sự quyết liệt và khí phách của một vị tướng lĩnh kiệt xuất, bỗng vang lên, át đi mọi âm thanh khác, xuyên thẳng vào màng nhĩ của mọi binh lính Nguyên đang say ngủ hay tỉnh táo, làm chúng giật bắn người:

"CHÉM TOA ĐÔ! CHÉM TOA ĐÔ DƯỚI TRĂNG! KHÔNG MỘT KẺ NÀO ĐƯỢC PHÉP SỐNG SÓT!"

Tiếng thét ấy, uy lực và mãnh liệt đến rung động cả không gian, không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu đơn thuần mà là một sự thách thức, một lời tuyên án tử hình vang vọng khắp doanh trại, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ. Âm thanh đó như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí quân Nguyên, một cú sốc điện cực mạnh, gây ra sự hoang mang cực độ. Tên Toa Đô, vị tướng chỉ huy cao cấp của Nguyên Mông, từng là nỗi khiếp sợ của binh lính Đại Việt nhưng cũng là biểu tượng tinh thần, niềm hy vọng cuối cùng của quân Nguyên. Việc hắn bị nhắm thẳng tên, công khai "chém dưới trăng" như vậy, là một đòn tâm lý cực mạnh, đánh sập hoàn toàn tinh thần vốn đã rệu rã của chúng, khiến mọi sự kiêu ngạo tan biến.

Quân lính Nguyên, vốn đã kiệt quệ về thể xác do đói khát và mệt mỏi, tinh thần thì đã tan rã sau hàng loạt thất bại cay đắng, giờ đây lại càng thêm lo sợ và hoảng loạn đến tột cùng. Chúng bật dậy khỏi giấc ngủ, mắt vẫn còn díp lại, đầu óc quay cuồng, không thể tin vào tai mình, không thể hiểu tại sao cái tên Toa Đô lại bị gọi đích danh giữa đêm tối như vậy, như một lời nguyền rủa từ địa ngục đang kéo chúng xuống. Tiếng kêu la hoảng loạn lan truyền nhanh chóng, lẫn với tiếng bước chân giẫm đạp lên nhau.

Toa Đô, đang nằm ngủ trong chiếc lều lớn nhất, ấm áp nhất, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng thét kinh hoàng đó, tiếng thét vẫn còn văng vẳng trong tai hắn, lạnh buốt đến tận xương tủy. Hắn cảm thấy sự bất ngờ tột độ và một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Tim hắn đập thình thịch như trống trận, cổ họng khô khốc, khó thở. Tiếng thét đó không chỉ là của một cá nhân, mà là tiếng gầm của cả một dân tộc đang trỗi dậy, tiếng vọng của sự báo thù, của lòng căm hờn ngút trời đã bị dồn nén suốt bao năm.

Hắn vùng dậy, lờ mờ nhận ra ánh kiếm loang loáng và bóng dáng kỵ binh Đại Việt đang cướp phá doanh trại, chúng di chuyển nhanh như cắt, không cho kẻ địch một khoảnh khắc nào để định thần. Tiếng la hét hỗn loạn của binh lính, tiếng kêu cứu thảm thiết, tiếng gươm va chạm chan chát vang lên khắp nơi, ngày càng gần. Quân Nguyên từ chỗ hoảng loạn trở nên rối loạn hoàn toàn. Chúng không còn giữ được đội hình, kẻ chạy trốn vô phương hướng, dẫm đạp lên nhau, người vung kiếm loạn xạ trong vô vọng, tự chém vào đồng đội, tiếng kêu đau đớn vang vọng. Không gian đặc quánh mùi máu tươi, mùi thuốc súng và mùi khét của những chiếc lều bị châm lửa bùng lên ngùn ngụt, chiếu rọi những khuôn mặt biến dạng vì kinh hãi.

Không khí tại Chương Dương Độ giờ đây là một sự bùng nổ dữ dội, một cơn cuồng phong của bạo lực và chết chóc, không có hồi kết. Tiếng vó ngựa dẫm đạp, giẫm nát mọi thứ trên đường đi, tiếng gươm va chạm chan chát không ngừng, tiếng tên bay vút vun vút xé gió, găm thẳng vào da thịt, tiếng la hét của binh lính Nguyên trong cơn hoảng loạn, và trên tất cả là tiếng thét "Chém Toa Đô! Chém Toa Đô!" của Trần Quang Khải cứ vang vọng, như một bản nhạc của tử thần, một lời báo hiệu cho sự diệt vong đã được định đoạt. Đó là trận quyết chiến cuối cùng, nơi quân Đại Việt dồn toàn bộ sức mạnh, ý chí và lòng căm thù để kết liễu kẻ thù. Trần Quang Khải, với khí phách anh hùng, thân thủ nhanh nhẹn như chớp, đã biến đêm tối thành sân khấu của mình, biến Chương Dương Độ thành điểm hẹn tử thần thực sự cho quân Nguyên Mông, nơi tham vọng của chúng bị chôn vùi vĩnh viễn, không thể nào ngóc đầu dậy được nữa.