Hồi 228: Nỗi Xấu Hổ Của Kẻ Thù

Trong khi Chương Dương Độ đang ngập tràn tiếng reo hò chiến thắng vang dội, lan xa khắp vùng sông nước, tiếng hò reo hòa cùng tiếng trống trận dồn dập, vang động trời đất của quân dân Đại Việt, một bản hùng ca chiến thắng đang ngân lên hùng tráng. Ánh lửa tàn cuộc chiến vẫn còn đỏ rực, lập lòe trên những đống đổ nát, soi chiếu cảnh tượng xác người ngổn ngang, tang thương – những hình hài cháy đen, méo mó, biến dạng vì sự giày vò của ngọn lửa và mũi kiếm. Mùi khói khét lẹt, mùi thịt cháy xém và mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn nặng nề trong không khí đặc quánh, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự hủy diệt khủng khiếp vừa qua, một bản khắc ghi đau thương vào lịch sử.

Thì cách đó không xa, sâu trong màn đêm vẫn còn đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng, một cảnh tượng đối lập hoàn toàn đang diễn ra, nhuốm màu tuyệt vọng, ê chề và nhục nhã đến tận cùng xương tủy, một hình ảnh của sự tháo chạy hèn nhát. Dưới ánh trăng mờ nhạt, bị che khuất bởi khói lửa cuồn cuộn bốc lên cao ngút trời, như một cột khói đen khổng lồ của sự bại trận, tàn dư của quân Nguyên Mông đang trải qua những giờ phút tủi nhục nhất, đau đớn nhất, và đáng quên nhất trong lịch sử chinh phạt lẫy lừng của chúng. Tiếng la hét hỗn loạn và tiếng chân ngựa dẫm đạp vội vã vang lên trong bóng tối, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm tàn.

Toa Đô, vị tướng từng kiêu ngạo tột độ, đầy tham vọng bành trướng, từng được mệnh danh là "thiên tướng bất bại" của đế chế Nguyên hùng mạnh, kẻ từng được Hốt Tất Liệt đặt trọn niềm tin, giao phó trọng trách chinh phục phương Nam, nay lại bị phế bỏ danh dự. Giờ đây, hắn chỉ còn là một kẻ chạy trốn hèn nhát, áo quần xốc xếch, dính đầy bùn đất và máu khô, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, từng thớ thịt trên mặt run rẩy không ngừng, đôi mắt dại đi, con ngươi co lại, như một con chuột chui rúc vào hang sâu để trốn tránh nguy hiểm. Hơi thở của hắn hổn hển, mỗi nhịp thở như muốn xé toạc lồng ngực.

Hắn, cùng với Ô Mã Nhi – kẻ từng hùng hồn tuyên bố sẽ san bằng Đại Việt, sẽ biến nơi đây thành bình địa, không còn một ngọn cỏ xanh nào có thể mọc lên được – và các tướng Nguyên khác như Lý Hằng, Phàn Tiếp, những bộ óc chiến lược và những cánh tay đắc lực, từng được tin tưởng là sẽ mang lại chiến thắng vang dội cho Hốt Tất Liệt, giờ đây phải bỏ chạy tán loạn, không còn chút đội hình quân sự nào, không còn chút kỷ luật hay danh dự nào của một binh sĩ, chỉ còn bản năng sinh tồn trỗi dậy.

Chúng lao đi trong đêm tối như những con thú hoảng loạn bị săn đuổi đến cùng, giẫm đạp lên nhau, xô đẩy nhau một cách hỗn loạn, không thèm nhìn lại những đồng đội đang gục ngã hay van xin thảm thiết bị bỏ lại phía sau, mặc kệ tiếng kêu cứu cuối cùng của họ. Tiếng vó ngựa của chúng vang lên gấp gáp, loạn xạ, không theo một nhịp điệu nào, nghe như tiếng trống tử thần gõ trên nền đất ẩm, báo hiệu sự kết thúc cận kề. Tiếng thở dốc hổn hển, khạc ra cả máu vì kiệt sức và sợ hãi của chúng xen lẫn tiếng kêu la tuyệt vọng của những kẻ bị thương không thể chạy theo, tiếng van xin thảm thiết, đứt quãng bị bỏ lại phía sau, và tiếng thét giận dữ, đầy khát máu của quân Đại Việt đang truy đuổi sát gót, như những bóng ma tử thần không ngừng nghỉ bám riết, mỗi tiếng thét như một nhát dao đâm vào trái tim kẻ thù, xé nát chút dũng khí cuối cùng.

Cảm giác nhục nhã ghê gớm đè nặng lên vai mỗi tên tướng, nặng hơn cả lớp giáp sắt nặng nề mà chúng từng khoác lên, nặng hơn cả gánh nặng của một đội quân bại trận. Chúng từng là những kẻ chinh phục lừng danh, những đội quân "thiên binh" bất khả chiến bại, từng giày xéo biết bao quốc gia, càn quét khắp lục địa Á-Âu, gieo rắc nỗi kinh hoàng và biến đau khổ thành niềm vui bệnh hoạn của kẻ thắng trận, biến những tiếng khóc than thành bản giao hưởng chiến thắng của mình.

Nhưng giờ đây, ngay trên mảnh đất Đại Việt nhỏ bé này, mảnh đất mà chúng từng coi thường, từng nghĩ có thể dễ dàng nuốt chửng chỉ trong vài tuần, chúng đã bị đánh bại một cách tan tác, thê thảm đến không tưởng. Không còn một mảnh giáp toàn vẹn, không còn một binh sĩ nào giữ được ý chí chiến đấu, chỉ còn lại sự run rẩy và nỗi sợ hãi nguyên thủy đang gặm nhấm từng thớ thịt, từng tế bào. Không chỉ thua về quân số hay chiến thuật, mà còn thua một cách thảm hại về tinh thần, bị đánh sập hoàn toàn lòng kiêu hãnh và sự tự tin từng có, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng sâu thẳm.

Việc phải bỏ lại hàng vạn quân lính, những kẻ đã theo chúng từ phương Bắc xa xôi, tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của chúng, bỏ lại toàn bộ lương thảo quý giá chất cao như núi, khí giới sắc bén chất chồng, ngựa chiến tinh nhuệ tại Chương Dương Độ, và tự mình phải tháo chạy nhục nhã, không kèn không trống, như những tên trộm giữa đêm, là một vết nhơ không thể gột rửa trong binh nghiệp của chúng, một nỗi ô nhục sẽ đeo bám chúng đến tận cuối đời, không thể nào quên, dù có cố gắng đến đâu để chôn vùi ký ức ấy.

Trên khuôn mặt của Toa ĐôÔ Mã Nhi không còn vẻ kiêu ngạo hay hung tợn như thường lệ, thay vào đó là sự thất thần, tái mét vì sợ hãi đến cực độ, uất hận vì thất bại và cả sự phẫn nộ vô hạn vì thất bại không thể chấp nhận được, một cảm giác bị phản bội bởi chính số phận trớ trêu. Đôi mắt chúng long lên, đầy những tia máu, phản chiếu cảnh tượng kinh hoàng vừa qua – biển lửa nuốt chửng doanh trại, tiếng kêu la thảm thiết của đồng đội đang giãy giụa trong ngọn lửa, xác chết chồng chất như núi – và nỗi lo sợ tột cùng cho tương lai vô định của mình, cho số phận của bản thân khi trở về quê hương, đối mặt với sự trừng phạt nghiệt ngã của Hốt Tất Liệt.

Nỗi thất bại cay đắng này sẽ đeo bám chúng suốt cuộc đời, trở thành cơn ác mộng tái diễn mỗi đêm, ngay cả trong giấc ngủ chập chờn, khiến chúng không bao giờ được yên, không bao giờ tìm thấy sự bình an. Chúng tháo chạy qua những con đường lầy lội, bùn đất bắn tung tóe lên mặt và áo quần, làm bẩn đi cái vẻ hào nhoáng của một vị tướng, xuyên qua những cánh đồng hoang vắng, những bụi cây gai góc cào xé da thịt, để lại những vết xước rướm máu, chỉ mong sao thoát khỏi lưỡi kiếm của quân Đại Việt đang truy đuổi sát nút, thoát khỏi tiếng thét định mệnh kia đang văng vẳng trong tai, thoát khỏi cái bóng của sự hủy diệt đang đuổi theo sát nút, không ngừng nghỉ, như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Mỗi bước chân là một sự tra tấn về thể xác lẫn tinh thần, mỗi hơi thở là một lời nhắc nhở không ngừng về sự cay đắng của thất bại, về sự sụp đổ của một đế chế tưởng chừng bất diệt, về sự vô nghĩa của mọi nỗ lực chinh phục, về sự tan nát của niềm kiêu hãnh và danh dự.

Nỗi xấu hổ của kẻ thù hiện rõ mồn một trên từng gương mặt hốc hác, từng hành động hèn nhát của chúng. Đây không chỉ là sự kết thúc của một trận chiến, mà là sự kết thúc của một tham vọng xâm lược điên rồ, một giấc mộng bá chủ tan tành không thể nào hàn gắn được, là dấu chấm hết cho một huyền thoại bất bại mà chúng tự thêu dệt, và gieo rắc kinh hoàng cho toàn thế giới. Quân Nguyên Mông, đội quân từng gieo rắc kinh hoàng khắp thế giới, từng được coi là không thể đánh bại, giờ đây chỉ còn là một lũ tàn quân, run rẩy, mang theo vết sẹo nhục nhã của thất bại trên đất Đại Việt, một vết sẹo không bao giờ lành, sẽ mãi mãi in hằn trong ký ức lịch sử, một vết nhơ vĩnh cửu.

Chúng sẽ không bao giờ quên được đêm Chương Dương Độ, đêm mà niềm kiêu hãnh của chúng bị nghiền nát tan tành thành tro bụi, đêm mà chúng phải cúi đầu chạy trốn như những kẻ hèn nhát nhất, những kẻ yếu đuối nhất, những kẻ không còn chút danh dự hay phẩm giá. Ánh bình minh sắp lên sẽ không mang lại hy vọng hay một khởi đầu mới cho chúng, mà chỉ rọi sáng thêm nỗi nhục nhã của kẻ bại trận, khắc sâu thêm thất bại vĩnh viễn này vào lịch sử, một vết đen không thể xóa nhòa, mãi mãi là minh chứng cho sự thất bại của một đế chế tưởng chừng bất khả chiến bại trên mảnh đất Đại Việt kiên cường.