Sau những chuỗi ngày chiến đấu gian khổ không ngừng nghỉ, những đêm dài đằng đẵng chìm trong mùi thuốc súng đặc quánh, nồng nặc và tiếng gươm đao va chạm chói tai, vang vọng khắp bầu trời đêm, giờ đây, không khí Chương Dương Độ không còn là mùi khói súng và hơi máu tanh nồng ám ảnh, đeo bám như một lời nguyền. Thay vào đó, một làn sóng niềm vui tột độ, rạng rỡ và trong trẻo, đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của bến sông lịch sử, như một dòng suối mát lành gột rửa mọi vết tích đau thương của chiến tranh, mang theo sự thanh khiết. Mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng như rót mật từ bình minh, chiếu rọi lên những con thuyền chiến lợi phẩm chất đầy ắp lương thảo và khí giới, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như một kho báu vừa được khai quật, một phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh. Khắp nơi, những khuôn mặt của quân dân Đại Việt bừng sáng, không còn nét mệt mỏi hay lo âu, chỉ còn ánh lên sự hân hoan, tự hào và hạnh phúc vô bờ bến, biểu hiện rõ ràng của một chiến thắng trọn vẹn, một cuộc đời mới.
Không ai bảo ai, như có một sự đồng điệu kỳ diệu từ trong tim mỗi người, một sự kết nối thiêng liêng, những tiếng reo hò bắt đầu vang lên, mạnh mẽ và dồn dập, rồi nhanh chóng biến thành những giai điệu hùng tráng, bất hủ, vang vọng mãi trong không gian. Quân dân Đại Việt reo hò, hát vang bài ca khải hoàn, mừng chiến thắng vĩ đại, một chiến thắng không chỉ bằng xương máu mà còn bằng ý chí quật cường, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết không gì lay chuyển nổi. Đó là một bản hùng ca tự phát, không cần nhạc cụ cầu kỳ, không cần nhạc công chuyên nghiệp, mà được cất lên từ chính trái tim nhiệt huyết, tràn đầy lòng yêu nước của những người con Đại Việt, những người đã đổ máu cho độc lập, cho tự do. Tiếng ca ấy là tổng hòa của những tiếng cười sảng khoái, giòn tan, tiếng vỗ tay rộn ràng, nhịp nhàng theo điệu hát, tiếng bước chân nhịp nhàng, vững chãi, và cả tiếng nức nở nghẹn ngào của những giọt nước mắt hạnh phúc, những giọt lệ của sự giải thoát, của tự hào, và của niềm vui được sống. Mỗi âm điệu, mỗi nốt nhạc đều thấm đẫm niềm vui, sự tự do, và tinh thần bất diệt của một dân tộc đã đứng lên từ tro tàn.
Tiếng ca ấy vang vọng khắp sông núi, từ bến Chương Dương Độ, nơi lịch sử vừa được viết lại bằng máu và vinh quang, nó bay vút qua những hàng tre xanh mướt, rì rào trong gió như những lời thì thầm của đất nước, vượt qua những cánh đồng lúa chín vàng óng ánh như tơ lụa trải dài, phấp phới dưới nắng, rồi hòa vào tiếng gió reo trên những đỉnh núi xa xôi, hùng vĩ, vươn cao tới trời xanh. Nó len lỏi vào từng mái nhà tranh đơn sơ, từng ngõ xóm nhỏ bé, mang theo tin mừng chiến thắng đến mọi trái tim đang mong chờ, gieo vào lòng họ niềm hy vọng mới. Đó là tiếng ca của sự tự do vĩnh cửu, của niềm tự hào dân tộc được phục hồi và thăng hoa, và của niềm tin vững chắc vào tương lai tươi sáng của đất nước, một tương lai không còn bóng dáng kẻ thù. Mỗi lời ca, mỗi điệu hát đều chứa đựng câu chuyện về những ngày tháng gian khổ, về lòng dũng cảm hy sinh của các tướng sĩ đã ngã xuống, về sự đoàn kết keo sơn của toàn dân, từ già đến trẻ, từ miền xuôi đến miền ngược, tất cả cùng chung một ý chí, một khát vọng duy nhất: độc lập.
Cả đất trời như hòa chung nhịp đập với sự hân hoan của dân tộc, thiên nhiên cũng như reo vui cùng con người. Những người lính gác trên thuyền, thân hình vạm vỡ, tay nắm chặt mái chèo, những nông dân trên bờ, tay vẫn còn lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, những bà mẹ bế con trên tay, ánh mắt lấp lánh niềm vui, những cụ già tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu vết thời gian nhưng đầy rạng rỡ, tất cả đều hòa giọng, cùng nhau cất lên khúc hát. Bài ca khải hoàn ấy không chỉ là niềm vui nhất thời sau một trận thắng, một cảm xúc thoáng qua, mà còn là lời khẳng định đanh thép về sức mạnh nội tại, không thể bị phá vỡ của Đại Việt, là lời tuyên bố đanh thép gửi tới kẻ thù rằng: "Đại Việt không bao giờ khuất phục! Dù có bao nhiêu kẻ thù đến đây, dù bão tố có dữ dội đến mấy, chúng ta vẫn sẽ đứng vững, kiên cường như núi!". Nó gieo vào lòng mỗi người dân niềm niềm tin bất diệt vào tương lai độc lập, tự chủ của đất nước, một tương lai mà họ đã phải chiến đấu và hy sinh để giành lấy, bằng máu và nước mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, không còn khoảng cách giữa tướng sĩ và dân thường, giữa người lớn và trẻ nhỏ, giữa giàu và nghèo, giữa miền xuôi và miền ngược. Tất cả đều là những người con của Đại Việt, cùng nhau chia sẻ niềm hạnh phúc tột độ, cùng nhau hát vang khúc ca chiến thắng, một bản giao hưởng của tự do và kiêu hãnh, vang mãi trong sử sách, như một dấu son chói lọi. Tiếng hát vang mãi, như một lời hứa hẹn cho một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng, được gây dựng trên nền móng vững chắc của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết bất diệt của toàn dân tộc. Nó khắc sâu vào tâm trí mỗi người dân, trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử hào hùng, là niềm tự hào của thế hệ mai sau, là động lực để vươn tới những thành công lớn hơn nữa.
Chương Dương bến ngự, gió bụi còn giăng,
Nguyên binh hung bạo, cuồng loạn phương Bắc.
Nòi Việt thề nguyện, chẳng hề chùn chân,
Gươm thiêng trừ ác, quét sạch lũ lang.
Hào khí ngút trời, xã tắc vững bền,
Muôn dân đồng dạ, giữ vững giang san!
Tiến quân! Tiến quân! Tiếng trống Lôi Âm chấn!
Chiến công! Chiến công! Lừng lẫy thiên thanh!
Đại Việt! Đại Việt! Vững vàng vạn niên!
Tiến quân! Tiến quân! Diệt lũ cuồng nghiệt!
Vinh quang! Vinh quang! Đất trời hoan ca!
Độc lập! Tự cường! Sáng mãi sơn hà!
Khổ ải trần gian, chẳng hề bi quan,
Thương tích đầy mình, chí chẳng ngã nghiêng.
Lương thảo tuy kiệt, lòng vẫn như nguyên,
Quyết tử vì nước, giữ vẹn biên cương.
Thề nguyện hiến dâng, hồn phách anh hùng,
Phá tan xiềng xích, lưu danh ngàn thu!
Quân vương nhất tâm, bách tính đồng lòng,
Hưng Đạo Đại Vương, khí phách lẫy lừng.
Thần cơ diệu toán, giặc tan mây khói,
Biên thùy vững bền, xã tắc trường hưng.
Khí thiêng rồng lạc, sấm động non sông,
Sử vàng còn ghi, muôn thuở rạng danh!
Chương Dương chói lọi, Bạch Đằng vang tên.
Tín tâm bất khuất, soi sáng ngàn năm,
Đại Việt hiển hách, thiên cổ trường tồn!
Vinh quang! Vinh quang!